Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thiên Thu Vạn Tuế
Chương 01

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:43:56 | Lượt xem: 3

Mẫu thân ta luôn thích dùng ta để tâng bốc biểu tỷ.

Lúc nhỏ ta không biết viết văn, bà lại bắt đầu so sánh ta với biểu tỷ biết làm thơ kia.

Sau đó bà còn trào phúng ta trước mặt mọi người: “Chẳng có chút tài cán nào, sao ngươi xứng làm tiểu thư khuê các cho được?”

Chờ đến khi ta giành được hạng nhất trong kỳ khảo thí dành cho nữ tử, người khác đều chúc mừng bà mà bà lại khịt mũi coi thường.

“Biết đọc sách thì có ích lợi gì, tính tình nha đầu kia vốn nóng nảy, phẩm hạnh còn kém.”

“Không giống biểu tỷ của nàng, sinh ra đã xinh đẹp, tính tình nhu thuận, nếu thành hôn nên cưới thê tử như thế chứ.”

Việc này truyền đến tai Thái Hậu, bà ấy vốn muốn ta làm Nhiếp Chính Vương phi, nghe xong liền muốn đổi thành biểu tỷ.

Trong lòng ta mất mát, mẫu thân ta lại nhếch miệng cười nói:

“Mẫu thân chỉ muốn tốt cho ngươi thôi. Trong cung hiểm ác, cô nương bình thường như ngươi gả đi tất nhiên sẽ bị người ta ghét bỏ. Tốt nhất vẫn nên để biểu tỷ ngươi chịu khổ đi.”

Ai ngờ Nhiếp Chính Vương vẫn cầu thân với ta.

Sau khi mẫu thân ta biết được, bà đột nhiên tổ chức yến tiệc trong hồ hoa sen.

Đến giữa yến tiệc, bà cố ý đẩy ta xuống nước rồi lại cao giọng kêu cứu thu hút nhiều người vây xem.

Ta bị tất cả mọi người nhìn thấy bộ dáng ướt sũng lúc rơi xuống nước, bà lại khóc lóc nói ta không còn trong sạch, náo loạn đến nỗi mọi người đều biết.

Vì thế, biểu tỷ đã trở thành Nhiếp Chính Vương phi, ta thì được đưa vào đạo quán thanh tu.

Đạo quán âm lãnh, ta qua đó không bao lâu đã mắc bệnh, rời khỏi nhân gian.

Trước khi chết, ta mới biết được biểu tỷ đúng là hài tử do mẫu thân ta và cữu cữu tư thông sinh ra.

Mở mắt ra lần nữa, ta trở về trước khi rơi xuống nước.

1.

Khi tin tức Nhiếp Chính Vương cầu thân ta truyền về phủ, mẫu thân ta cả kinh làm đổ chén trà.

Bà hỏi thái giám đến truyền lời: “Có phải ngươi nghe lầm hay không? Nhiếp Chính Vương xác định muốn thành thân với Chiếu Tuế chứ không phải Niểu Niểu?”

Thái giám tưởng mẫu thân ta vô cùng cao hứng, vội nói: “Cực kỳ chuẩn xác. Đại cô nương là người có phúc khí, không chỉ tài mạo song toàn mà nhân duyên cũng tốt.”

Ai ngờ mẫu thân ta lại lạnh lùng liếc ta một cái, cười nói: “Nàng sao? Sinh ra đã là kẻ ngốc nghếch, tài năng lẫn phẩm mạo đều không thể so với Niểu Niểu.”

“Sao Nhiếp Chính Vương không chọn Niểu Niểu mà lại chọn nàng chứ?”

Phụ thân ta nhíu mày, ngăn cản lời nói của bà: “Phu nhân nói năng cẩn thận.”

Chờ thái giám vừa rời đi, mẫu thân liền kéo tay phụ thân ta, nhất định muốn ông vào cung từ hôn.

Bà còn giả vờ khuyên phủ: “Ta cũng chỉ suy nghĩ vì Quốc Công phủ mà thôi. Chiếu Tế vốn là đứa nhỏ bướng bỉnh bất kham, nếu ông để nàng tiến cung, lỡ như nàng phạm sai lầm sẽ liên lụy toàn bộ Quốc Công phủ.”

Phụ thân ta rất không đồng ý: “Từ nhỏ Chiếu Tuế đã nghe lời hiểu chuyện, đâu có hư hỏng như lời bà nói chứ.”

Mẫu thân lại chuyển chủ đề sang người ta: “Chiếu Tuế chỉ là cô nương bình thường, trong cung lại hiểm ác như vậy, nếu gả qua đó chắc chắn sẽ phải chịu khổ, ta làm mẫu thân không nỡ để ngươi chịu khổ.”

“Nhưng ta không hề bình thường. Ta là đích nữ của An Quốc Công, giỏi cưỡi ngựa b.ắ.n cung, có thể ca múa, còn đọc nhiều thi thư, ta không cảm thấy ta bình thường ở chỗ nào.”

Thấy hai người chúng ta không chịu từ bỏ mối hôn sự này, mẫu thân ta giậm chân một cái, tức giận chạy về nhà mẫu thân.

Ngày hôm sau khi trở về, mẫu thân ta bỗng nhiên thay đổi thái độ, cười nói rằng ta có thể kết thân với Nhiếp Chính Vương đúng là một chuyện tốt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8