Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thiên Thu Vạn Tuế
Chương 06

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:44:02 | Lượt xem: 2

6.

Biểu tỷ cứng đờ cả người.

Loại chuyện này chỉ có thể giữ ở trong lòng, có thể có hành động nhưng tuyệt đối không thể để lộ trước mặt người khác.

Nàng ta chỉ có thể cầu cứu nhìn về phía mẫu thân ta.

Mẫu thân ta muốn mở miệng nhưng ta nhanh hơn bà.

Ta nghẹn ngào hỏi bà: “Mẫu thân, vì sao người chỉ nghe lời nói từ một phía, lại thiên vị biểu tỷ?”

“Rõ ràng ta mới là nữ nhi của ngài, nàng ta chỉ là ngoại tôn nữ của người mà thôi.”

“Mẫu thân chỉ là…” Bà muốn giải thích nhưng cuối cùng lại chẳng nói ra được câu gì.

Dù sao thì bà cũng không thể nói cho mọi người biết biểu tỷ kia là nữ nhi ruột thịt của bà chứ?

Ta chỉ nói vài ba câu mà hướng gió liền thay đổi.

Đối tượng bọn họ nghị luận lại biến thành mẫu thân và biểu tỷ.

“Sao lại có mẫu thân như vậy, coi trọng ngoại tôn nữ hơn cả nữ nhi chứ?”

“Ta thấy hình như Triệu Niểu Niểu mới là nữ nhi ruột thịt của Quốc Công phu nhân ấy.”

Mọi người đã xem đủ náo nhiệt, vui vẻ rạo rực hồi phủ.

Chỉ có sắc mặt của mẫu thân và biểu tỷ đã trắng bệch cả đi.

Sau chuyện lần này, biểu tỷ đã không còn duyên với vị trí Nhiếp Chính Vương phi nữa.

Nàng ta bị cữu cữu đưa về.

Lúc cữu cữu đến nơi còn nổi giận đùng đùng, đóng cửa hàn huyên với mẫu thân ta suốt nửa ngày.

Không biết cụ thể bọn họ nói gì, ta chỉ nghe thấy tám chữ “được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều.”

Không bao lâu sau, hốc mắt mẫu thân ta liền đỏ lên, nước mắt trên mặt còn chưa khô.

Mẫu thân đã thành hôn với phụ thân ta nhiều năm như vậy, phụ thân ta còn cực kỳ yêu thương bà, không nạp thiếp, không nuôi ngoại thất, thậm chí còn không nỡ nói một câu nặng lời với bà.

Mà trong hậu viện của cữu cữu lại nuôi một đống nữ nhân, còn thường xuyên mắng chửi bà.

Ta không hiểu rõ vì sao mẫu thân lại một lòng một dạ với cữu cữu.

Đáng tiếc hôm nay phụ thân ta còn chưa trở về từ Giang Nam, chuyện xấu xa của bà và cữu cữu hay chuyện ta bị hãm hại vẫn chưa bị phát hiện.

Cũng giống như kiếp trước của ta, ngày hôm sau biểu tỷ đã được đưa đến đạo quán.

Ngày nào mẫu thân ta cũng khóc lóc, sau khi biểu tỷ rơi xuống nước còn bị phong hàn, không biết có thể chịu đựng được khổ sở lúc ở đạo quán hay không.

Thì ra, bà cũng biết người qua đó sẽ chịu khổ ư.

Nhưng kiếp trước, ta không thấy bà rơi nước mắt vì ta một lần nào.

Ta vốn tưởng rằng sau khi biểu tỷ xảy ra chuyện, mẫu thân ta có thể yên tĩnh một chút.

Ai ngờ, mẫu thân ta lại càng quá đáng hơn.

Bà hạ thuốc vào đồ ăn của ta.

7.

Ngày sinh thần của ta, trong phủ không tổ chức yến hội.

Mẫu thân nói lần tổ chức yến tiệc trước đó đã khiến bà vất vả, năm nay không muốn tổ chức sinh thần cho ta nữa.

Ta biết nàng hao tổn tinh thần vì chuyện của biểu tỷ nhưng ta không vạch trần, chỉ cười nói được.

Bữa tối cũng rất đơn giản. Chỉ có một bát mì trường thọ, một quả trứng gà luộc và mấy cọng rau xanh trôi nổi bên trên.

“Đây là bát mì do mẫu thân tự tay làm cho ngươi, ngươi mau thử xem.”

Mẫu thân gả tới đây lâu như vậy, đây là lần đầu tiên ta thấy bà xuống bếp làm đồ vì ta.

Trong ánh mắt chờ mong của mẫu thân, ta chậm rãi cầm lấy đôi đũa.

Đến nửa đêm, ta nói mình hơi đau đầu, tắt đèn đi ngủ sớm.

Nửa đêm, ngoài cửa bỗng nhiên vang lên tiếng bước chân sột soạt.

Mẫu thân ta hạ giọng, tựa hồ đang cùng người nào đó nói chuyện: “Ta đã hạ thuốc vào bát mì trường thọ. Khó có dịp ta nấu đồ ăn vì nàng nên nha đầu kia cảm động vô cùng, chắc chắn đã ăn hết không thừa chút nào.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8