Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thiên Thu Vạn Tuế
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:44:08 | Lượt xem: 2

Hắn không tự ý giúp ta mà hỏi qua ý kiến của ta trước, xem ta có thể tự mình giải quyết hay không.

Ta nói lời cảm tạ với hắn: “Vậy xin Nhiếp Chính Vương hoãn binh bất động.”

“Cứu binh của ta sắp tới rồi.”

Sau yến tiệc kia, ta đã viết một phong thư cho phụ thân, năn nỉ người làm xong việc nhanh chóng hồi kinh.

Hôm nay, chắc phụ thân ta sắp trở về bắt gian rồi.

11.

Phụ thân ta âm thầm trở về.

“Chiếu Tuế, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao con nhất định muốn ta gạt mẫu thân con chứ.”

“Ta đã nghe lời đồn đãi rồi. Trong lúc ta rời khỏi kinh thành, biểu tỷ của con phải dọn đến đạo quán, biểu ca hóa thành kẻ tàn tật, hiện tại con lại mang trên lưng tội danh sát hại mẫu thân. Con mau nói rõ với ta một chút, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?”

Lẻ loi độc hành lâu như vậy, ta như người ôm chặt lấy khúc gỗ trôi phiêu bạt, rốt cuộc đã gặp được thuyền.

Ta kéo tay phụ thân ta, nước mắt tuôn rơi: “Phụ thân, con không có ý sát hại mẫu thân.”

“Ta biết, Chiếu Tuế của ta là cô nương tốt, tất nhiên sẽ không làm loại chuyện này.”

“Thế nhưng…” Ta lấy mu bàn tay lau nước mắt, khóc nức nở nói: “Mẫu thân muốn hại ta.”

12.

Trong khoảng thời gian phụ thân ta rời kinh, mẫu thân hay qua lại với cữu cữu hơn.

Nhất là sau khi xảy ra chuyện.

Cữu cữu thường xuyên đến Quốc Công phủ, ban đêm lão tới rồi sáng sớm ngày hôm sau mới rời đi qua cửa nhỏ.

Ta mang theo phụ thân, rón rén đi đến viện của mẫu thân.

Có một số việc ta không thể nói ra bằng miệng mà phụ thân ta chỉ có thể tự mình trải nghiệm.

Phụ thân ta còn đang cảm khái: “Sao trong viện này còn chẳng có tên hộ vệ nào vậy? Mẫu thân con chẳng để ý đến chuyện an nguy gì cả.”

“Chiếu Tuế, con là nữ nhi ruột thịt của nàng, sao nàng lại hãm hại con được? Để phụ thân điều tra rõ chuyện hạ độc rồi để phụ thân nói chuyện với nàng một chút, chắc chắn có thể tiêu tan hiềm khích lúc trước.”

Nhưng rất nhanh, phụ thân ta đã phát hiện ra điểm không đúng.

Cả viện mà chỉ có một nha hoàn canh giữ ở cửa.

Đó là tâm phúc của mẫu thân ta, là nha hoàn vu oan ta hạ độc lần trước, Đồng Hoa.

Trong phòng truyền đến tiếng thở dốc nặng nề của nam tử cùng tiếng rên rỉ khó nén của nữ tử.

Giọng nói của mẫu thân ta vang lên: “Chàng nhỏ giọng một chút, đừng để người ta nghe thấy.”

“Sợ cái gì.” Là tiếng cữu cữu đang nói chuyện: “Ngụy Chiêu đang ở Giang Nam, chuyện lớn nhỏ trong Quốc Công phủ đều do nàng quản lý mà, không phải sao?”

“Ngụy Chiếu Tuế còn ở trong phủ đó.”

“Nói đến nha đầu kia là ta lại tức giận! Nhờ ơn nàng ban tặng, giờ nữ nhi của chúng ta đã bị đưa đến đạo quán, hiện mắc bệnh không xuống được giường. Nhiếp Chính Vương phi mà lão tử hao hết tâm lực bồi dưỡng đã không còn nữa.”

“Không dựa được vào Nhiếp Chính Vương nữa, vậy phải dựa vào Quốc Công phủ. Lần trước nàng nói đã hạ dược nha đầu kia, muốn dâng nha đầu kia cho Mân ca nhi. Kết quả thì hay rồi, ngày hôm sau Mân ca nhi đã thành kẻ tàn phế.”

“Hai đứa nhỏ của ta đều gặp chuyện khi dính dáng đến nó, ta thật sự không thể nuốt trôi cơn tức này!”

Mẫu thân ta ôn nhu khuyên giải lão: “Đừng tức giận nữa, không phải ta đã để nàng mang tiếng xấu sát hại mẫu thân rồi ư? Qua một khoảng thời gian nữa, ta sẽ đưa nàng vào am ni cô, chàng muốn xử trí như thế nào thì tùy chàng.”

Ta ngước mắt nhìn phụ thân ta.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8