Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thiêu hủy tuổi 17
Chương 08

Cập nhật lúc: 2026-03-08 00:57:10 | Lượt xem: 3

8

 

theo Tiểu Trần tổng tham dự một bữa tiệc thương mại, lúc nhà vệ sinh ngay hành lang thì thấy một giọng quen tai.

 

Thử qua, Lộc Sênh mặc một chiếc váy đỏ ôm lấy Tống Dữ Bạch từ phía lưng, vùi mặt lên lưng , nức nở :

 

“Mấy năm nay em từng quên . Dữ Bạch, từ đến nay, em vẫn luôn nhớ tới ……”

 

Giọng của cô nghẹn ngào, thút thít trông đáng thương.

 

Tống Dữ Bạch lời nào.

 

“Em trách em.” Mắt cô đỏ lên, “ khi đó em cũng hoảng sợ, em thật sự cố ý.”

 

“Anh trừng phạt em nhiều năm như chẳng lẽ còn đủ ?”

 

Tay cô chậm rãi nhích lên , ngừng vuốt ve: “Em cũng quên em.”

 

“Dữ Bạch, quên lúc từng thích em như thế nào ?”

 

“Anh thậm chí còn bid em mà bỏ Kiều Ngôn —”

 

Tống Dữ Bạch đột ngột đẩy cô , vẻ mặt tràn ngập sự hung ác:

 

“Cô phép nhắc đến cô !”

 

Cậu vươn tay bóp cổ Lộc Sênh, tuyệt tình mà :

 

“Chuyện mà hối hận nhất đời chính là năm đó cứu cô.”

 

“Lộc Sênh, đừng xuất hiện mặt Kiều Ngôn nữa, nếu , sẽ bỏ qua cho cô.”

 

Lộc Sênh siết cổ đến mức mặt nghẹn , đỏ bừng lên, giãy giụa ném sang một bên, hoảng sợ thở phì phò.

 

Tống Dữ Bạch rời khỏi ngay lập tức.

 

……

 

xoay , nhịn khổ.

 

Đây rốt cuộc là loại nghiệt duyên gì ?

 

Thành phố Thượng Hải tuy tính là lớn nhưng cũng đến 8 triệu .

 

Khi về, căn bản ngờ đến việc sẽ gặp những quen cũ năm đó.

 

ngờ rằng bọn họ lượt xuất hiện mặt .

 

Chuyện của Lộc Sênh, mấy ngày hôm nay cũng qua một chút.

 

Lúc , khi cô chuyển trường thêm nữa, ở trường mới, cô cũng trải qua những ngày tháng chơi bời lêu lổng như .

 

Sau đó tùy tiện học một trường cao đẳng, khi nghiệp thì l..m t.ì.n.h nhân của các đại gia.

 

Sau đó, cô vợ phát hiện, ầm ĩ một trận đuổi .

 

Bây giờ thấy Tống Dữ Bạch, lẽ cô nảy sinh ý tưởng.

 

Tống Dữ Bạch thoạt lạnh nhạt với thứ, nhưng thật , cố chấp. Từ nhỏ, thích cái gì thì nhất định cái đó, hơn nữa cũng sẽ mới nới cũ.

 

Thật lòng mà , còn tưởng Tống Dữ Bạch vẫn sẽ luôn ở bên cô . Dù cũng thích cô đến như .

 

Không ngờ rằng cuối cùng vẫn chia tay một cách qua loa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8