Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thiêu hủy tuổi 17
Chương 09

Cập nhật lúc: 2026-03-08 00:57:10 | Lượt xem: 4

buổi tiệc, còn cho rằng Lộc Sênh rời khỏi.

 

Không ngờ rằng cô vẫn ở đây, còn thấy .

 

nở nụ bưng một ly rượu bước về phía , dường như quên mất lời cảnh cáo của Tống Dữ Bạch ban nãy.

 

Cũng quên chuyện năm đó.

 

“Kiều Ngôn, thật trùng hợp. Cũng lâu chúng gặp , mấy năm nay cô ?”

 

im lặng trong chốc lát, lời nào mà xoay tính bỏ .

 

Nếu thể thông cảm cho việc Tống Dữ Bạch lựa chọn Lộc Sênh.

 

Vậy thì việc cô đóng cánh cửa , chính là đẩy xuống địa ngục.

 

Đến tận bây giờ, vẫn đóng cửa. Là cố ý trả thù bởi vì đến gần Tống Dữ Bạch, là trong lúc hoảng loạn nên để câu giờ?

 

cũng nữa.

 

chỉ , cực kỳ hận phụ nữ đang mặt.

 

Đặc biệt là khi cô xuất hiện mặt với dáng vẻ như từng chuyện gì xảy , thật sự chỉ hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t cô ngay lập tức.

 

hít sâu một . Ở đây quá nhiều , thể mất khống chế ngay mặt .

 

Lộc Sênh chịu buông tha mà nắm chặt lấy tay , ly rượu trong tay cô là cố ý vô tình mà đổ lên váy , cô còn vội vã xuống kéo váy .

 

Chiếc váy dài màu đen của kéo , lộ vết bỏng khiến thấy mà sợ.

 

Lộc Sênh còn giả vờ kinh ngạc mà che miệng :

 

“Trời ạ! Kiều Ngôn, chân của cô , trông ghê quá mất!”

 

còn quên nhắc đến Tống Dữ Bạch:

 

“Dữ Bạch, đến đây mà xem, chân của Kiều Ngôn trông đáng sợ quá !”

 

Lộc Sênh bằng ánh mắt tràn ngập hận thù chút che giấu.

 

lạnh, bằng âm lượng mà chỉ hai chúng thấy :

 

“Kiều Ngôn, cô còn đây?”

 

“Nếu xám xịt mà cút thì cũng đừng nữa.”

 

“Bốp!”

 

đầu , lời còn dứt nghẹn trong họng.

 

run rẩy rút bàn tay vẫn còn đang run rẩy vì mới cố gắng hết sức cho cô một bạt tai, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng.

 

Những quanh đây đa đều là quen hoặc cũng là những gương mặt quen. Đôi chân chi chít vết sẹo của cứ như vạch trần ngay mặt , miệng vết thương năm đó xé toạc , m.á.u chảy đầm đìa.

 

Ánh mắt của đều chăm chú lên đùi , vẻ mặt sợ hãi mà nhỏ giọng bàn tán.

 

luống cuống hoảng sợ, lùi về phía một bước theo bản năng, dường như chút lảo đảo vững.

 

Tống Dữ Bạch bước đến đỡ lấy , nhưng giành một bước mà nắm lấy tay của Tiểu Trần tổng đang sải bước đây.

 

Anh dìu khỏi sảnh tiệc.

 

Lúc gần , còn quên lạnh lùng liếc Lộc Sênh một cái, trầm giọng xuống:

 

“Bảo vệ, đuổi khỏi đây.”

 

Lộc Sênh hoảng loạn hai bảo vệ cao to lực lưỡng kéo ngoài. Cô lớn tiếng gọi tên Tống Dữ Bạch nhưng Tống Dữ Bạch thèm liếc mắt dù chỉ một cái.

 

Gió mùa thu mang theo cảm giác cô đơn lạnh lẽo, khỏi run bần bật, sờ sờ mặt.

 

Thấm đẫm nước mắt.

 

từng một đôi chân , nhưng ngày hôm đó, đám cháy khiến cho đôi chân của bỏng nặng.

 

Cấy da thành công, đôi chân cũng bảo vệ, nhưng quãng đời còn , thể nào mặc quần đùi váy ngắn nữa.

 

Thật , cũng để ý đến những vết sẹo , nhưng chúng nó sẽ ngừng kéo về những ký ức sống bằng c.h.ế.t năm đó.

 

run rẩy, Tiểu Trần tổng nhíu mày, chút do dự mà cởi u phục xuống khoác lên vai :

 

“Thứ ngu lờ ban nãy là ai ?”

 

“Lần hỏi em , họ Tống , ức h.i.ế.p em như thế nào?”

 

nắm chặt lấy áo khoác, cố gắng hấp thu độ ấm còn sót bên .

 

Kể từ khi xảy chuyện, từng kể chuyện cho bất kỳ ai.

 

Mỗi một , đối với khác gì hình phạt lăng trì.

 

nhắc đến.

 

hiện tại, là vì lí do gì, lẽ là đêm mùa thu quá lạnh lẽo, cũng lẽ là bên cạnh quá ấm áp.

 

im lặng một lúc lâu, cuối cùng vẫn mở miệng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8