Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thịnh Vu
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:14:23 | Lượt xem: 4

Thái Hậu đang chờ ở trong cung.

Quả nhiên dung nhan của nàng xinh y như lời đồn, chẳng trách tiên đế cực kỳ sủng ái.

Ta quỳ xuống hành lễ với nàng , nhưng nàng cho dậy, mà hỏi :

“Thịnh thị, ngươi tại Hoắc Chương cưới ngươi ?”

Đêm tân hôn từng hỏi Hoắc Chương câu , đáng tiếc kịp với .

“Ai gia đoán ngươi nhất định là .”

Nàng vẻ như bụng giải thích cho : “Hoắc Chương chẳng qua là cần một thê tử để giúp tránh khỏi lời đàm tiếu của đời mà thôi.”

“Mà thê tử , ngươi thì cũng thể là khác.”

Nàng từ từ bước tới mặt , dùng móng tay bôi sơn đỏ nâng cằm lên, buộc đối mặt với nàng .

“Ai gia ?”

Ta gật đầu, “Thái Hậu nương nương phượng nghi vạn thiên.”

Tay nàng bỗng dưng siết chặt, khiến đau.

“Đã như , ngươi phận, chớ mơ tưởng hão huyền.”

Thái Hậu nữa, chỉ lười biếng dậy: “Ai gia mệt , nghỉ ngơi.”

“Về phần Thịnh thị, lễ nghi chu , cứ quỳ đến ngày mai xuất cung .”

Ta quỳ ở trong sân, bỗng nhiên cảm thấy lời đồn quả nhiên là thật.

Buổi chiều trời vốn đang nắng, nhưng đến chạng vạng tối, sắc trời chợt tối sầm , sấm chớp cuồn cuộn.

Chân tê, nhịn đưa tay vỗ nhẹ mấy cái.

Cung nữ lập tức chỉ tay : “Thái Hậu lệnh, bảo ngươi nhất định quỳ cho đàng hoàng nghiêm chỉnh.”

“Quỳ đủ một ngày đêm, loại bỏ triệt để tâm tư nên mới .”

Ta cúi đầu thở dài, mới thoát khỏi ổ sói chui hang hổ.

Một tiếng sấm mùa xuân nổ vang trời, cung nữ sợ hãi trốn trong tẩm cung.

Mưa to như trút nước, xối thẳng .

cảm giác lạnh thấu xương như trong tưởng tượng cũng xuất hiện, cởi áo khoác , quấn lấy .

Trong tầm mắt mơ hồ, ngẩng đầu lên và thấy gương mặt của Hoắc Chương.

Hắn cầm một chiếc ô trúc màu tím, đưa tay về phía , nhẹ nhàng kéo dậy.

“Xin , tới muộn .”

“Đi, chúng về nhà.”

Ta lắc đầu: “Thái Hậu quỳ đủ một ngày một đêm.”

“Đừng để ý tới nàng , cùng về nhà.”

Ta yên động đậy.

Về Thái Hậu nỡ trách phạt Hoắc Chương, nhưng sẽ tìm cớ để hành hạ .

Vừa Hoắc Chương tới, Thái Hậu lập tức chạy , vui vẻ : “Hoắc lang, ngươi tới ?”

Hoắc Chương thèm nàng , dùng một tay bế lên, : “Thần tới đưa phu nhân về nhà.”

“Ai gia phạt nàng quỳ ở đây, cho phép nàng dậy!”

Hoắc Chương như thấy, cứ bế luôn.

Thái Hậu tức giận, đuổi theo hỏi : “Hoắc Chương, ngươi dám chống ý chỉ của ai gia ?”

Hoắc Chương dừng bước, lạnh lùng đầu : “Có gì dám? Thần cũng thứ nhất kháng chỉ.”

“Thái Hậu cử thử động thê tử của thần nữa thử xem.”

Nói xong, đợi Thái Hậu phản ứng , nhanh chân rời khỏi hoàng cung.

Không hổ là đại gian thần, Đại đô đốc, đúng là một kẻ phản nghịch mà.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8