Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thịnh Vu
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:14:24 | Lượt xem: 4

Hoắc Chương một tay bế , một tay che ô.

Ô che hết về phía bên ​​‌​‌‍‌‍‍​‍‌‌‍​‌‌​‍‌‌​‍‌‌‌‍​‍‍‍‍‌​‌​‌‍​‍‌‍‍​‌‍‍‍‍​‌‌‍‌​‍​‌‌‍‍‍​‌‍‍​‌‍‌‌​‍‍‌​‌‍‍‌​‌‌‍‍‍​‌‌‍‍‍​‍‌‌‌‍​‌‌‌‍‍​‍‍‍‌‌​‍‌‌‌‌​‍‍‍‍‌​‍‍‍‌‌​‌‌‍‍‍​‍‍‍‍‌​‍‍‍‍‍​‍‍‌‌‌​‍‍‍‍‌​‌‌‍‍‍​‍‌‌‌‍​‍‌‍‌​‌‌‌‌​‌‍​‍​‌‍‌​‍‍‍​‍‍‍​‍‍​‍‌‌‌‍​‌‍‍​‍‌‌‍​‌‌​‍‌‌​‍‌‌‌‍​‌‌‍‌​‍​‌‍‍​‌‍‌‌​‌‌‌‍​‍‌​‌‍‍‍​‍‌‌​‍‍‍‍‍​‌‌‌​‍​‍‍‌‍​‌‌‍‍‍​‌‌‍‍‍​​‌​‌‍, áo khoác bao bọc , ngược ướt.

Nửa đều ở trong mưa, mái tóc dài ướt nhẹp dính sát gò má.

Ấy còn thời gian rảnh mà hỏi : “Thái Hậu gì với nàng ?”

Ta kể đầu đuôi lời của Thái Hậu cho .

Hắn im lặng một lúc, bỗng nhiên nhỏ giọng hỏi : “Vậy nàng thể đừng tin lời nàng ?”

“Cái gì?”

“Ta cần một thê tử mới cưới nàng, là bởi vì nàng mới cưới thê tử.”

Ta trả lời , cũng thêm câu nào nữa.

Tiếng mưa rơi tí tách, nước b.ắ.n tung tóe ướt giày của , ôm qua con đường trong cung dài thật dài.

Hắn đặt lên xe ngựa, đưa cho một chiếc khăn tay.

“Lau , đừng để nhiễm phong hàn.”

Ta nhận lấy khăn tay, ngửa đầu giúp lau nước mặt.

Hoắc Chương kinh ngạc, khàn giọng hỏi : “A Vu?”

Ta vén rèm lên, vắt khô nước, giúp lau tóc ướt trán.

Hắn nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay , hồi hộp hỏi: “A Vu, nàng… nghĩ thế nào?”

“Nếu và Thái Hậu là trong sạch, nàng tin ?”

Ta dừng động tác tay, lười biếng dựa thành xe: “Vậy hãy kể rõ ràng cho chuyện giữa hai .”

“Nếu miệng, thì nhất định cho rõ ràng, tránh cho hiểu lầm.”

Hoắc Chương suy tư chốc lát với : “Thái Hậu thích .”

“Thái Hậu là biểu tỷ xa của , khi tiên đế băng hà, nàng bày tỏ tâm ý với . Ta từ chối, nhưng nàng vẫn luôn canh cánh trong lòng.”

“Hoàng Thượng cũng là con ruột của Thái Hậu, chỉ nhỏ hơn Thái Hậu bảy tuổi. Hiện giờ hai đang tranh quyền.”

“Thế nhưng Hoắc gia và Thái Hậu chung một chiếc thuyền, và Thái Hậu dù thế nào cuối cùng vẫn sẽ gặp , chỉ như mà thôi.”

Ta im lặng một lúc, nheo mắt đánh giá .

“Sau khi Thái Hậu nắm quyền liền tăng thuế má, mở rộng lao dịch, xây dựng công trình rầm rộ, là minh chủ.”

“Vả , gia tộc trói buộc với phe Thái Hậu, hai sẽ phát triển thành quan hệ gì bây giờ cũng thể .”

Ta một tiếng, trả khăn tay cho : “Nếu như , cũng xen để gì.”

Hoắc Chương siết chặt khăn tay, vội vàng : “ của Hoàng Thượng.”

Ta mở to mắt, chỉ thấy mím môi : “A Vu, cũng phân rõ trái thiện ác.”

Lúc , xe ngựa dừng .

Hoắc Chương dẫn xuống xe.

Đây là một con hẻm hẹp, qua hai bên đường quần áo rách rưới, trông giống như là khu dân nghèo.

Có một đứa trẻ thấy Hoắc Chương thì lập tức chạy đến mặt , còn lắc lắc ống tay áo của : “Hoắc ca ca tới !”

Đang chuyện, bốn đứa trẻ chạy tới.

Trông vẻ bọn chúng chỉ Hoắc Chương, mà còn thích .

Một vị phụ nhân quát đứa trẻ: “Xem cái tay đen thui của con kìa, đừng bẩn quần áo của Hoắc đại nhân!”

Nói xong nàng liền chạy tới : “Đa tạ đại nhân tay cứu giúp, bệnh của đứa nhỏ đỡ hơn nhiều .”

Hoắc Chương một tiếng, tán gẫu với nàng đôi câu, đó dẫn từ đầu ngõ tới cuối ngõ.

Người dân con hẻm hình như đều quen .

Đi tới cuối hẻm, trời tối hẳn, tia sáng cuối cùng biến mất.

Hoắc Chương con hẻm và : “A Vu, dẫn nàng tới đây là cho nàng , cũng xa như trong lời đồn.”

“Thật thì cũng là , chẳng qua là Hoàng Thượng nhờ cậy, ẩn nấp ở bên cạnh Thái Hậu nên danh tiếng kém.”

mong của , vẫn là sóng yên biển lặng… Còn nàng, nàng thể cho một cơ hội ?”

Khi Hoắc Chương lời , ngừng siết chặt ống tay áo, trông căng thẳng bất an.

Ta đang mải suy tư, trả lời.

Hoắc Chương thấy im lặng hồi lâu, từ từ cúi thấp đầu xuống, chút chán nản : “Thôi, về nhà .”

Ta động đậy, đưa tay kéo tay áo .

Bây giờ chúng thành , cũng rõ ràng, cũng bộ rụt rè nữa.

Vả , vẫn luôn ghi nhớ lúc Hoắc lão gia yêu cầu bỏ , mặt bảo vệ như thế nào.

Ta nghĩ, lẽ thử một chút cũng .

“Vậy phu quân cơ hội như thế nào?”

Nói xong, nhón chân lên nhẹ nhàng hôn lên môi : “Là như thế ?”

Hoắc Chương ngạc nhiên mở to mắt.

Ta vốn tưởng rằng Hoắc Chương là tay lão làng trong chuyện nam nữ, nhưng vụng về.

Hắn bằng đôi mắt lấp lánh như chứa đựng vô .

“Lúc nên cúi nhắm mắt há miệng.”

Hoắc Chương chậm chạp phản ứng , theo lời .

cũng chỉ mù mờ há miệng , cả quá trình đều do chủ động.

Lúc , tin tưởng và Thái Hậu là trong sạch.

Hồi lâu , Hoắc Chương mặt đỏ tới mang tai kéo trở về xe ngựa, nắm lấy tay chịu buông.

“A Vu, thật đây từng gặp nàng , khi đó nàng bắt đầu quản lý việc nhà của Thịnh gia.”

“Ta cảm thấy một cô nương tuổi còn trẻ mà thể quản lý phủ gọn gàng ngăn nắp như bản lĩnh nên chú ý tới nàng.”

“Sau đó phát hiện, nàng kiên định quả cảm, việc quyết đoán, khiến lòng hướng tới. Thế nhưng khi đó nàng hôn ước nên chỉ thể từ xa.”

Hoắc Chương đỏ mặt : “Sau đó, nàng và Vệ Sách hủy bỏ hôn ước, liền vội vàng chạy tới cầu .”

Ta thấy khá hứng thú: “Người ngoài đều cảm thấy quá cứng cỏi, thích dịu dàng ngoan ngoãn ?”

“Đó chỉ là cái cớ để đời trói buộc nữ tử mà thôi, góc cạnh thì gì mà chứ.”

Hoắc Chương xong, bỗng dưng cúi đầu hỏi : “A Vu, nàng thể hôn nữa … Giống như khi nãy…”

Ai thể ngờ, Đại đô đốc mưa gió bên ngoài, trong chuyện tình cảm còn dạy.

Con đường gập ghềnh, xe ngựa rung lắc dữ dội.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8