Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thỏ Con! Yêu Đương Nhé
Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-03-09 17:12:21 | Lượt xem: 4

Tử Chân đứng trong bếp, vừa cởi tạp dề ra liền nhớ đến gì đó, ông hốt hoảng đẩy Hạo Hiên qua một bên mà chạy lên lầu.

Đúng diện đối diện với ông là một cái bóng chạy đến siêu nhanh, cái bóng chạy một mạch ra khỏi nhà.

“Hạo Phong!” Ông gọi một cách hốt hoảng.

“Ba đến trễ rồi! Trễ quá rồi! Con không muốn làm con nhà của mấy người nữa! Con muốn đi bụi, ba buông con ra đi!!!”

…..

Tim vẫn chưa hết đập nhanh. Tu Kiệt nhắm mắt lại. Anh lấy hết dũng khí lật quyển tập nhỏ trước mặt mình ra.

Trong đó có ảnh một cậu bé nhỏ đang cười rất tươi, chỉ là đứa bé ấy không nhìn vào ống kính, góc chụp cũng hơi bá đạo nên suy ra được chắc chắn tấm hình này là chụp lén.

Đôi mắt cậu bé ấy to tròn như hai viên bi lóng lánh một màu đỏ rực, đứng dưới ánh nắng khiến anh cứ ngỡ là thiên thần nhỏ.

Chuyện phải kể từ rất nhiều năm về trước. Cái năm mà cha mẹ của anh vẫn còn hoà thuận. Họ sống ở một khu nhà tốt trong một thành phố khác.

Tu Kiệt vừa vào lớp 4. Ngoại hình của anh ưa nhìn, có rất nhiều bạn nữ tìm đến bắt chuyện khiến các bạn nam trong lớp ghen tị.

Trong đám nhóc ghen tị ấy có một thằng nhóc mập tên Truy Dương. Vì cậu bạn mà nhóc để ý cứ quấn bên người anh nên đâm ra tâm ác. Rủ một đám choai choai đi đánh anh.

Tu Kiệt bất ngờ bị chặn ở cổng trường. Thân hình của anh chưa được cao ráo như bây giờ, da dẻ trắng trẻo, mắt to long lanh giống như một thằng “gà”, chắc chắn là tiểu thiếu gia được cưng chiều.

“Có chuyện gì không?” Giọng anh ngọt ngào, cả người tỏ ra đề phòng. Nhưng vì ngoại hình đáng yêu, trông giống như đang làm nũng.

Truy Dương khịch mũi.

“Ai cho mày lại gần Di Di! Mày mà lại gần nhỏ nữa là tao đập mày à!!”

Câu nói phối hợp với đám nhóc còn ch** n**c mũi thò lò trông rất “giang hồ”.

Tu Kiệt tỏ ra khó hiểu.

“Di Di là ai?”

Nói xong, anh lập tức bị đập.

Trẻ con đánh nhau không có tiết tháo, nhưng mà đánh rất hết sức. Đôi với một đứa con nít chưa phát triển hẳn như anh căn bản là không chống chọi gì được.

Lúc anh cứ tưởng là xương đều sẽ bị bọn này đập nát hết thì có một tiếng nói oang oang hùng hồn vang lên.

“Ê! Cút xéo hết! Ai cho bây đánh người trên địa bàn của tao hả!!!”

Một cậu nhóc mặt áo khoác rộng thùng thình, nón áo phủ lên đầu không thấy rõ mặt mũi, cộng thêm lời nói rất ra dáng một đại ca.

Truy Dương nhìn, rồi nói.

“Cái thằng kia! Địa bàn này là của tao chứ bộ!!”

Cậu nhóc áo khoác rộng cười lên, lấy một cái điện thoại thông minh mà ở thời đó chính là xịn nhất ra.

“Địa bàn của ai, điện cho cô giáo thì biết”

Truy Dương nghe cô giáo, hai óc đều dựng hết lên. Cô giáo lớp bọn nó cực kỳ khó khăn với học sinh choai choai giống vậy. Ngược lại lại cực kỳ yêu thích Tu Kiệt.

Nếu gọi cô ra, thấy cảnh Tu Kiệt bầm dập thế này thì hết đường chối cãi.

“Mày đừng có để tao gặp mày! Tao gặp mày thì liền đánh mày!”

Nó hếch mũi về phía Tu Kiệt nói dõng dạc.

Cậu nhóc áo khoác rộng thùng thình cũng lên tiếng ngay sau đó.

“Vậy mày cũng đừng để tao thấy mày đánh ai, tao thấy mày đánh người lần nào thì liền gọi cho cô giáo lần đó!!”

Truy Dương không nói lại được. Quay đầu bỏ đi.

Cậu nhóc kia đến gần anh.

Tu Kiệt nhìn cậu đến thất thần. Không hiểu cái gì, anh đưa tay lên, giật mũ áo khoác trên đầu cậu xuống.

Mũ áo rơi xuống vai, hai lổ tai trắng gần 6 xen ti mét liền lộ ra ngoài.

Tu Kiệt lúc đó không thể miêu tả cậu được. Thật sự rất đẹp rất đẹp, đẹp đến mức khiến anh không thể không lún sâu vào.

Sau ngày hôm đó, anh biết cậu nhóc ấy tên là Hạo Phong. Nhưng cậu lại có vẻ không thích cái tên này lắm, lại thích tự gọi mình là Phong Hạo hơn. Nói là nghe nó khí phách.

Tu Kiệt cùng cậu chơi với nhau, chơi đến rất là thân thiết. Đến tận năm lớp 5, hai ngươi trở thành bạn thân. Cậu cũng chuyển đi, không cho anh lời từ biệt nào.

Đến tận năm lớp 9 năm ấy. Cuối cấp rồi. Tu Kiệt trở thành đầu gấu của trường, anh đi đánh người khắp nơi, thi tuyển sinh xong thì lại tiếp tục đi đánh nữa, đánh đến là hăng say.

Chỉ là, anh cũng bị đánh không ít. Có lần chảy máu đầu, nằm bất động, đến khi tỉnh lại liền thấy trước mặt mình là một bóng lưng của một người nào đó, cũng vẫn là áo khoác rộng và mũ áo trùm kín đầu.

Tu Kiệt mơ màng rướn người dậy, kéo mũ áo của người nọ xuống.

Quả nhiên, tai thỏ cũng thật là đẹp, lớn rồi cũng thật đẹp như vậy.

Anh tỉnh dậy ở bệnh viện. Tò mò tìm hiểu cái người kia. Tìm đến tận trường học Đại Hoa.

Lên lớp mười. Tu Kiệt rửa tay gác kiếm, trở thành một lớp trưởng gương mẫu, sử dụng một chút tiền trong nhà mà vào được lớp Hạo Phong đang học.

Càng nhìn cậu lại càng cảm thấy vừa mắt. Càng vừa mắt lại càng thích nhìn. Từ khi nào mà trở nên đơn phương người ta lúc nào không hay.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8