Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thổi mộng đến Tây Châu
Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:46:34 | Lượt xem: 3

Sau khi trở về Thùy Hương Tạ không lâu, Định Viễn hầu gia phái người đến muốn Tiêu Vân Khởi đi thư phòng một chuyến.

… Chắc chắn là vì hắn chống đối Trưởng công chúa trước mặt mọi người.

Vẻ mặt Tiêu Vân Khởi bình tĩnh, dặn dò ta đừng lo lắng, uống thuốc xong nghỉ ngơi sớm đi.

Ta dịu dàng gật đầu.

Bóng lưng của hắn vừa biến mất ở cửa ra vào, ta đã đưa tay hất canh gừng khử lạnh ra ngoài cửa sổ.

Lúc ngủ, ta cố ý mở rộng cửa sổ, hứng gió lạnh trong mùa đông khắc nghiệt cả đêm.

Không bỏ được hài tử sẽ không bắt được sói.

Muốn dùng khổ nhục kế thì phải bỏ vốn mới được.

Nửa đêm ta thật sự bị sốt như ý muốn.

Bệnh tình còn nặng hơn ta nghĩ.

Đầu ta đau muốn nứt ra, ý thức trở nên hỗn loạn.

Dường như bên cạnh có rất nhiều người đi qua đi lại, thỉnh thoảng có vài lời bay vào trong tai.

“Có lẽ sẽ nguy hiểm đến tính mạng…”

“Trị! Cho dù ngươi dùng cách gì, không biết dùng thuốc đắt thế nào đều phải chữa khỏi cho ta…”

“Haiz, vậy chỉ có thể tạm thử một phen thôi…”

Lúc ta đang mê man, có người ôm ta vào lòng mớm từng muỗng thuốc.

Giống như lúc trước ta vừa được Tây Châu cứu trở về nhà, ý thức mơ hồ.

Khi đó, trong lòng ta vẫn đề phòng, cho dù mê man nhưng vẫn mím chặt miệng.

Y vụng về muốn đẩy ra nhưng lại sợ làm ta bị thương.

Y đành phải bẻ một cây cỏ lau rỗng ruột, muốn rót thuốc vào.

Đương nhiên kết quả là không thành công.

Sau đó, y buồn rầu hỏi Châu đại thẩm sát vách, hỏi bà ấy dỗ nhi tử sáu tuổi uống thuốc như thế nào.

Sau khi nghe gợi ý, y ôm chặt ta, cánh tay khẽ đu đưa, miệng hát đồng d.a.o mới học.

Rất khó nghe.

Ta không chịu nổi nên há miệng muốn mắng người.

Một muôi sứ thuận thế nhét vào miệng ta, nước thuốc đắng chát trôi xuống cổ họng.

Mặt ta nhăn nhó.

Bên tai vang lên giọng nói mừng rỡ: “Ôi trời, cách của Châu thẩm có tác dụng thật.”

Hơi nóng dâng trào ở đáy mắt, ta đưa tay ôm cánh tay của y.

Dùng hết sức mình.

Giống như năm đó ôm chân của mẫu thân cầu xin bà ta đừng rời đi.

Bà ta mặc quần hoa màu lam, ta nhớ một đời.

Bụi mù trên đất tung bay làm mờ mắt ta.

Quần hoa màu lam kia càng đi càng xa, trước mắt có hơi nước mơ hồ dâng lên thành màu lam méo mó.

Từ đó, ta không tiếp tục mặc màu lam nữa.

Giọng nói vang lên bên tai, mờ ảo: “Tương Tư, nàng chịu khổ rồi, ta sẽ tìm Thẩm Tĩnh Đàn đòi lại.”

Thẩm, Tĩnh, Đàn.

Ta chợt giật mình.

Bởi vì giấc mộng này sụp đổ theo tiếng rít gào.

Không có quần hoa màu lam, ngõ Tế Liễu cũng biến mất.

Ta đứng trên con đê đầy cỏ hoang um tùm.

Ta nhìn nước sông cuồn cuộn bên dưới, hơi lạnh từ mắt cá chân tràn đến đáy lòng.

Nơi này là nơi Hạ Tây Châu xảy ra chuyện.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8