Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thứ Nữ Phản Công
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:47:09 | Lượt xem: 2

Di nương rất xinh đẹp, ngày thường không trang điểm, chỉ để mặt mộc, cũng khiến người ta phải thán phục.

Giờ chỉ trang điểm nhẹ, ánh mắt đã trở nên long lanh như sương sớm, khiến người ta ngỡ ngàng không thôi.

Di nương mặc áo vải đến vườn mận thu thập sương sớm, tình cờ gặp phụ thân.

Vài con bướm đậu bên cạnh bà, mãi không chịu bay đi.

Phụ thân kinh ngạc vô cùng.

Khi nhận ra là di nương, bị vẻ đẹp của bà quyến rũ, lập tức trở nên hào hứng, đề thơ ca tụng.

Di nương ánh mắt lưu luyến lay động, bà khéo léo dùng ánh mắt để diễn tả nỗi nhớ nhung bao năm.

Hương thơm ấm áp trong lòng, phụ thân nào màng đến chuyện khác, lập tức bế di nương về phòng.

Không đến một khắc, di nương đã trở về.

Ta… có chút ngạc nhiên.

Thân thể của phụ thân lại yếu đuối đến thế sao?

Chẳng trách nhân khẩu trong phủ thưa thớt, ngoài ba tỷ muội bọn ta, chỉ có thứ đệ là nam đinh duy nhất.

Đang suy nghĩ, bụng dưới bỗng đau nhói.

Nguyệt sự của ta đến rồi.

Ta nhớ rõ, nguyệt sự của di nương cũng đúng vào ngày này.

Ta nhìn bà, mặt đầy nghi hoặc:

“Di nương rõ ràng không khỏe, sao lại chọn hôm nay?”

Di nương khẽ chạm nhẹ vào mũi ta:

“Lạc Nhi, con phải biết rằng, vợ không bằng thiếp, thiếp không bằng trộm, trộm không bằng trộm không được. 

Vạn vật trên đời, càng dễ có được, thì sẽ càng rẻ mạt.”

Di nương khi được tràn ngập sủng ái, cùng từng nghĩ rằng tình yêu của phụ thân là chân ái.

Một khi bị hủy dung, mới biết cuộc đời bạc bẽo, lòng người đổi thay.

Bây giờ, bà không còn tình cảm nam nữ với phụ thân.

Tranh giành sự sủng ái một lần nữa, chỉ để bảo vệ ta được an toàn.

Trong lòng không có tình yêu, di nương đối xử với  phụ thân như mèo bắt chuột, lúc buông lúc bắt, lúc vờn lúc thả.

Bảy ngày sau,  di nương không cần đến vườn mận lấy sương sớm,  phụ thân  đã tự giác bước vào tiểu viện.

 Phụ thân đến vào bữa cơm chiều, trên bàn chỉ có hai ba món ăn nhỏ.

Những món ăn đơn giản như vậy,  phụ thân nào không biết những năm qua ta và di nương phải chịu khổ như thế nào?

Phụ thân giả vờ bình tĩnh vuốt râu, ngồi một khắc rồi đi.

Buổi tối, phủ đầy tiếng khóc la.

Sáng hôm sau, phòng ốc hoàn toàn được thay mới.

Thuốc bổ, lụa là, châu báu chất thành núi, khiến tiểu viện vốn đơn sơ trở nên lóa mắt.

Người trong phủ đều biết, di nương đã được sủng ái trở lại.

“Chỉ là con không hiểu, di nương có thủ đoạn như vậy, sao trong viện lại lạnh lẽo thế này?”

“Dù được sủng ái, cũng chỉ là thiếp. Sau lưngđại phu nhân là Vương gia, chỉ cần Vương gia không sụp đổ, cha con sẽ không động đến bà ấy. 

Đàn ông như mèo ăn vụng, không thể nuôi quen được. Mà ta chỉ mong con được bình an.”

Trước đây, là không dám tranh.

Nhưng tranh hay không tranh, thì cũng không được coi là người.

Tại sao không tranh một lần, phấn đấu tiến lên giành lấy những thứ mình có thể đạt được?

7.

Sau khi tiểu di nương được sủng ái, phụ thân đặc biệt mời một nữ gia sư đến, dạy ta thơ ca và nhạc cụ. 

Chỉ dạy được vài ngày, đại tỷ lại dẫn ta đi phát cháo và làm việc thiện, cứu trợ dân chúng. 

Khi phát cháo, đại tỷ không mang theo tỳ nữ, chỉ mang theo ta.

Ở trong xe ngựa, đại tỷ nâng cằm ta: 

“Một tiểu thiếp dù có được sủng ái đến đâu cũng chỉ là một nô tỳ. Giống như ngươi bây giờ, dù xinh đẹp như tiên nữ cũng phải làm tỳ nữ bên cạnh ta mà thôi.

 Nếu hầu hạ tốt, ta có thể nhờ mẹ sắp xếp cho ngươi một gia đình tốt, còn không…”

Xung quanh không có người ngoài, đại tỷ không cần giả vờ từ bi như Bồ Tát. 

Ta cúi đầu, khẽ đáp:  “Vâng”. 

Đại tỷ rất chú trọng đến thời gian phát cháo. Nếu thấy xe của quan lại quyền quý đứng bên cạnh quầy cháo, dù trời nắng gắt, tỷ ấy cũng không ngại đứng ở đầu phố hỗ trợ múc từng bát cho nạn dân. 

Khi không có ai, đại tỷ ngồi trong lều, ăn món sữa đậu nành ướp lạnh để giải nhiệt, việc phát cháo từ thiện sẽ đẩy cho ta làm.

Đại tỷ mặc một chiếc váy lụa trắng cắt thêu tinh xảo, đẹp tựa như tiên nữ. Còn ta thì mặc áo vải thô xám xịt. 

Mọi người thường kính trọng những ai có vẻ ngoài hào nhoáng, coi thường những kẻ ăn mặc tầm thường. 

Những quan quý qua lại đều nghĩ ta là tỳ nữ của đại tỷ. Họ khen ngợi đại tỷ có tấm lòng Bồ Tát, lại khen tỷ ấy có giáo dưỡng tốt, đến cả tỳ nữ bên cạnh cũng nhanh nhẹn như vậy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8