Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thưa Tổng Tài, Vợ Anh Đã Ch.ế.t Rồi!
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:20:15 | Lượt xem: 5

Hôm , tập đoàn Tống Thị. Người bên cục cảnh sát đến, trao cho Tống Lĩnh Viễn bằng khen dũng.

Sau khi trao bằng khen, họ chụp ảnh lưu niệm, khiến cho văn phòng CEO đang căng thẳng nhất thời trở nên nhộn nhịp thêm vài phần.

Đợi hết, Tống Lĩnh Viễn cũng cảm thấy bất ngờ,, nghĩ rằng bản cũng ngày nhận bằng khen dũng cảm. Anh chụp một tấm hình đăng lên tường nhà wechat.

Một lúc , nhiều lượt yêu thích và đủ loại bình luận của đám bạn bè, khiến nhịn mà che miệng .

Chỉ duy nhất trợ lý của , bằng khen đó lâu, sắc mặt trông thật phức tạp và khó hiểu.

Vẫn tin tức gì về Trần Anh. Dần dần, trong lòng Tống Lĩnh Viễn càng lúc càng bất an.

Nhất là khi cách đó lâu tự trải qua việc bắt giữ tội phạm truy nã. Lúc đó mới nhận rằng, nguy hiểm đang rình rập bất cứ lúc nào xung quanh .

Đã lâu Trần Anh về nhà, lỡ cô cũng gặp chuyện như thế thì ?

Buổi chiều hôm nay, bầu trời xa xăm thật ảm đạm, trầm mặc lâu, quyết định đích đến nhà họ Trần để đón Trần Anh về.

Nếu như Trần Anh mang thai con của , thì cũng chẳng ngại gì mà dành chút vinh dự cho cô. Xe lái đến cửa nhà họ Trần, hình như cuối đến đây là chuyện của một năm .

Nhà họ Trần khi , trong sân nhà đều là như chậu hoa tươi nở rộ, Trần chăm lo bọn chúng kỹ lắm.

Thế nhưng đầy một năm, hoa trong sân nhà đều héo úa, giống như lâu ai chăm bọn chúng , mưa gió tàn phá còn chút cơ hội sống .

Lầu hai truyền đến tiếng của ai đó, như của Trần, nhưng giọng của Trần khàn đặc đến thế.

Anh cau mày, bước tới bấm chuông.

“Ai đó?”

Trần Dực đẩy cửa sảnh lớn, thấy Tống Lĩnh Viễn đang bên ngoài hàng rào, phút chốc sắc mặt tối sầm .

“Anh tới đây gì?” Cậu chút vui, cũng mất kiên nhẫn, dường như gặp chút nào.

Em rể nể nang gì , đương nhiên Tống Linh Viễn cũng chẳng tính gì, lạnh lùng : “Bảo chị của đây, tới đón cô về.”

Trần Dực sửng sốt, đó Tống Lĩnh Viễn với vẻ mặt tin : “Đón chị … về nhà?”

Tống Lĩnh Viễn lạnh lùng Trần Dực, im lặng trả lời.

Không nghĩ đến chuyện gì, Tràn Dực phá lên: “Anh tới đón chị về nhà? Hahaha… Đón chị ? Về nhà ? Hahahaha…”

Ban đầu cũng chỉ là cảm thấy buồn , đó ôm bụng thật to. Thế nhưng chẳng hiểu vì , một hồi, nước mắt rơi.

Tống Lĩnh Viễn cảm thấy Trần Nghị thật khó hiểu, lạnh lùng : “Kêu chị đây.”

“Chị ở đây.” Trần Dực lau hai hàng nước mắt, hững hờ đáp.

“Không ở đây?” Tống Lĩnh Viễn kinh ngạc, “Vậy cô ?”

“Tống tổng thật đùa, chị là vợ , chị , thì ?”

Trần Dực dường như chuyện với Tống Lĩnh Viễn nữa, bỏ nhà. Chỉ là khi đóng cửa, mệt mỏi với Tống Lĩnh Viễn: “Sau chuyện gì thì đừng tới đây nữa.”

Tống Lĩnh Viễn nữa khó hiểu. mà, tuy rằng Trần Dực Trần Anh ở nhà, hề sốt ruột về tung tích của chị , thì khẳng định rằng Trần Anh đang ở , cho nên Tống Lĩnh Viện cũng vội hỏi thêm.

Chỉ là thấy lầu hai vẫn lượt truyền đến tiếng xé lòng của ai đó, sân nhà hoang tàn thêm nữa, là vì , luôn cảm thấy bầu khí trong nhà họ Trần gì đó lạ lùng khó tả lắm.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8