Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thưa Tổng Tài, Vợ Anh Đã Ch.ế.t Rồi!
Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:20:22 | Lượt xem: 4

“Anh ơi, chúng sẽ c.h.ế.t đúng ?” Cô bé nhỏ hơn vài tuổi, đôi mắt ngây thơ xa xăm, nhưng cô bé cũng đang sợ hãi lắm.

Cậu bé cũng , nhưng biểu lộ mặt cô bé, liền giả vờ bình tĩnh : “Đương nhiên là ! Tụi chạy thoát khỏi hai tên buôn , chỉ cần chạy khỏi khu rừng , chúng sẽ sống sót thôi.”

chúng cũng chạy mấy ngày , cuối cùng vẫn cứ xoay vòng trong khu rừng còn gì.” Cô bé than thở.

“Ừ, khu rừng cũng lớn thật, chạy lâu mới thể chạy khỏi đây.”

“Anh ơi, em đói quá.”

“Lát nữa hái ít trái cây ăn cho em nhé.”

“Anh ơi, bánh kem ? Em ăn bánh kem cơ.”

Cô bé thèm đến nổi đưa cái lưỡi nhỏ xíu l.i.ế.m quanh đôi môi trắng bệch.

Tim của tan chảy, xoa nhẹ đầu cô bé, an ủi: “Ráng tí nữa nhé, đợi khi thoát khỏi nơi , dẫn em ăn.”

Trong khu rừng rộng lớn, hai đứa nhỏ chỉ ăn trái cây, uống nước suối để chống đói, thể trạng cũng yếu dần .

“Anh ơi, chúng sắp c.h.ế.t ?” Cô bé còn chút sức lực rặn hỏi.

“Nói vớ vẩn gì đấy, đây, em c.h.ế.t nổi .”

em thật sự cảm thấy rằng sắp c.h.ế.t , ơi, phía một cái hang, mấy để em ở đó , em nữa, em thật sự nổi nữa .” Cô bé tủi nấc lên.

Cậu bé bất lực lắm, chỉ cố gắng khuyên cô bé đừng bỏ cuộc.

Cuối cùng cô bé phịch xuống đất, ăn vạ chịu : “Huhu, em chạy nữa, em mệt lắm, em ba đến đón em! Huhu…”

Cậu bé càng bất lực hơn, đành đưa cô bé trốn hang dỗ dành.

“Anh ơi, , mặc kệ em.” Cô bé tựa lưng lên phiến đá to, thoải mái thở dài một .

“Anh sẽ bỏ mặc em .”

em…”

“Chẳng em ăn bánh kem ?” Cậu bé dụ dỗ, “Chỉ cần chúng cố gắng thoát ngoài, thì sẽ nhiều bánh kem đang đợi chúng đó!”

Nghe thế, cô bé đang ủ rủ quả nhiên lấy tinh thần, khuôn mặt ham ăn nuốt vài ngụm nước bọt.

Cậu bé tiếp tục : “Đợi khi ngoài, chúng sẽ kết hôn, một đám cưới hoành tráng, mời hết tất cả đến tham dự hôn lễ của tụi , ?”

Cô bé nghiêng đầu khó hiểu: “Không là ăn bánh kem ? Sao kết hôn chứ?”

Cậu bé vì sự đơn thuần của cô bé, đưa tay quẹt nhẹ lên sóng mũi của bé gái dễ thương: “Em tham dự hôn lễ bao giờ ? Trong đám cưới nhiều bánh kem đầy màu sắc, em ăn bánh kem, thì chúng tự cử hành một đám cưới thật linh đình, thì bộ bánh kem đó đều là của !”

Đôi mắt của cô bé như phát tia sáng, hớn hở : “Được đó, chúng hứa nhé, đợi khi ngoài chúng kết hôn! Em ăn thật nhiều thật nhiều bánh kem, nhất ăn cả đời hết!”

Cậu bé tươi, đưa tay lên xoa đầu cô bé.

Vừa nghỉ ngơi nửa ngày, bé đề nghị tiếp tục xuất phát, cô bé bắt đầu ăn vạ.

“Anh ơi, em nổi, ngoài dò đường .”

Cậu bé cô bé tủi bĩu môi, bắt đầu mềm lòng.

Rõ ràng bản cũng sợ c.h.ế.t khiếp, nhưng vẫn tỏ như một chững chạc: “Rồi, em chịu khó ở đây đợi ?”

Trước khi rời khỏi, cô bé đó kéo cánh tay , dịu dàng hỏi: “Anh ơi, khi nào sẽ bỏ mặc em ?”

Cậu bé đáp: “Không ! Chúng hứa mà, khi ngoài sẽ kết hôn ăn bánh kem nhé!”

“Dạ, thế chúng móc ngoéo .”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8