Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thuốc Hết Hạn
03

Cập nhật lúc: 2026-03-14 04:12:07 | Lượt xem: 2

03.

Mẹ nghe vậy, hai chân mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất.

Bà nội nghe vậy, sắc mặt trắng nhợt.

Quấn lấy bác sĩ đòi bác sĩ rửa ruột.

Bác sĩ nhìn mẹ tôi ngã ngồi dưới đất khóc rống và bà nội túm lấy quần áo ông cầu xin ông cứu mạng, bèn mau chóng đi lấy thuốc rửa ruột cho hai người.

Nhưng mẹ căn bản nghe không thấy người khác nói gì.

Chỉ ôm chặt lấy Phùng Tuấn Kiệt.

Trong cơn thống khổ, bà ta nhìn tôi.

Giây phút đó, hình như bà ta chắc chắn tôi chính là kẻ đã nhét nhiệt kế vào mồm Phùng Tuấn Kiệt.

Bà ta run rẩy, chỉ vào tôi hét ầm lên: “Mày! Chắc chắn là mày không thích nhìn em mày ăn thịt nên mới nhét nhiệt kế vào miệng nó! Mày trả lại con trai cho tao! Con ranh con này, tao phải đánh ch.ết mày!”

Mọi người trong bệnh viện thấy thế nhanh chóng chạy lại cản.

Bác sĩ không nhìn nổi, vội vàng mở miệng: “Sao lại nghĩ con bé như vậy, chắc chắc không phải chị nó cố ý đâu.”

Họ hàng đã đến thấy cảnh này, bịt miệng mẹ bắt bà ta đi rửa ruột.

Nhưng tôi vẫn nghe thấy những lời chửi rủa mẹ rít lên giữa khe hở ngón tay.

“Sao tao lại đẻ ra cái loại đê tiện như mày.”

“Con đ.ĩ phải bù thêm tiền, mày còn hại ch.ết em mày, mày ch.ết không được tử tế!”

Phùng Tuấn Kiệt trút hơi thở cuối cùng trong cảnh khôi hài này.

Bà nội đã già, rửa ruột xong thì không đứng dậy nổi, nằm bẹp trên ghế dài trong hành lang bệnh viện.

Mẹ ôm x.ác Phùng Tuấn Kiệt, chảy nước mắt, nhìn tôi hằm hằm.

Cho đến khi ra khỏi bệnh viện, họ hàng mới buông bà ta ra.

Chỉ trong nháy mắt, bà ta lập tức nổi điên.

Bàn tay thô thiển tát lên mặt tôi, nóng rát.

“Con yêu tinh hại người! Mày trả con trai lại cho tao!”

Như còn chưa hả hận, bà ta đá tôi ngã xuống đất, không ngừng đá.

Dùng hết sức mà đá.

“Nếu không phải tại mày, Tuấn Kiệt nào có……”

Nhắc tới Tuấn Kiệt, bà ta không nói lên lời.

Bà nội đã già cũng được người ta đỡ lại, nhổ toẹt vào người tôi một bãi.

“Con đ.ĩ non, nhà họ Phùng tao chỉ có một đứa cháu trai, tao đánh c.h.ế.t mày!”

Hai người này coi tôi như cái bao trút giận.

Nhưng tôi chẳng làm gì cả, tôi không hạ độc, không nghịch nhiệt kế, nhưng lại một một bị gán cho các mác hại c.h.ế.t Phùng Tuấn Kiệt.

Mẹ ngừng lại, như nghĩ tới điều gì.

Rồi vô lực ngã bệt xuống đất.

“Tao biết ăn nói thế nào với bố nó đây… Con trai tôi… Tuấn Kiệt của mẹ…”

Bà ta òa khóc.

Thật ra tôi rất muốn nói, bà không cần lo.

Bây giờ bố sống hay ch.ết còn chẳng rõ đâu.

Nên không cần vội ăn nói đâu.

Bà nội nghe thấy nhắc đến bố tôi, thốt lên ‘thôi xong rồi’, chỉ vào xe giục giã.

“Mau về nhà mau về nhà, không khéo thằng cả cũng ăn phải rồi!”

Mẹ nghe thấy, vừa lăn vừa bò leo lên xe.

Trên xe, bà nội với mẹ không ngừng cầu nguyện, chốc chốc niệm a di đà phật, chốc chốc niệm Quan Thế Âm Bồ Tát.

Nhưng đáng tiếc, thần tiên không cứu nổi.

Bố không ăn cơm, nhưng vẫn ch.ết.

Người vẫn còn ấm, hẳn là mới ch.ết.

Còn nguyên nhân chết, đương nhiên là do cốc thuốc đã hết hạn tám năm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8