Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thủy Trầm Yên
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:24:41 | Lượt xem: 4

Ta cảm giác ngòi bút lạnh lẽo đang di chuyển da thịt , mực nước lạnh lẽo thẩm thấu từng chút từng chút làn da của .

 

Tào Vân Châu đỡ eo , còn thì ngoan ngoãn ghé đùi , tùy ý đầu ngón tay chạm khẽ.

 

Mỗi đụng , đều khỏi run rẩy.

 

Ta run lên, bút pháp tựa hồ oai.

 

Trên đầu truyền đến tiếng tiếng hít sâu của Tào Vân Châu.

 

Ta khẩn trương, nắm lấy quần áo chỗ đùi của .

 

Hắn khẽ một tiếng: “Nương tử chớ sợ, vẽ sai thì vẽ thôi.”

 

Sau đó cảm nhận thấy chỗ bả vai ướt ướt, trơn trơn, là cảm giác lạnh lẽo của đầu bút lông.

 

Ấm ấm, dính dính.

 

Là đầu lưỡi của Tào Vân Châu, đầu lưỡi lướt lưng .

 

Ta khỏi run lên nữa.

 

“Bức vẽ xong.”

 

Trên đầu truyền đến tiếng hài lòng của Tào Vân Châu.

 

Hắn cầm một chiếc gương đồng, để thể thấy rõ hình vẽ lưng.

 

Đó là một bức tranh hoa đào, liễu và chim én. Cành liễu mềm mại uyển chuyển, hoa đào màu hồng nhạt nở rộ nền da trắng tuyết, én xuân bay lượn cành đào.

 

Tay Tào Vân Châu âu yếm vuốt ve nhẹ cánh hoa đào lưng, vuốt ve : “Lần vẽ chính diện cho phu quân ? Nhụy hoa cũng sẵn .”

 

Hắn hướng gần một chút, nhỏ giọng: “Nàng thấy đúng , phu nhân?”

 

Ta mở miệng, mặt nóng bừng, vùi đầu giữa hai chân .

 

Vốn dĩ vẽ cũng vẽ xong , lẽ sẽ yên vài hôm.

 

Ai ngờ tay của Tào Vân Châu vẫn chịu rời khỏi thể của , ngược càng dùng sức vuốt ve, trìu mến: “Phu nhân, đóng khung bức tranh treo trong thư phòng.”

 

Đóng…… Đóng khung?

 

Đó là lưng đó! Đóng khung kiểu gì? Còn treo trong thư phòng nữa?

 

Chẳng lẽ là……

 

Ta đột nhiên ngẩng đầu lên Tào Vân Châu một cái, phát hiện cũng đang với ánh mắt ái mập mờ.

 

Một cảm giác ớn lạnh bỗng dâng lên trong lòng .

 

Đôi chân đang run rẩy.

 

Thì là Tào Vân Châu đang cố gắng nhịn .

 

Rất buồn ?

 

Hắn sờ đầu , giọng điệu nhỏ nhẹ: “Phu nhân chớ sợ, phu quân đùa với nàng thôi.”

 

Đùa? Người sớm nắng chiều mưa, ai mà câu nào là thật câu nào là giả?

 

Ta úp đùi chịu lên, cũng lên.

 

Không thấy, nhục nhã, cũng mấy trò đùa nhàm chán đó của bận lòng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8