Thủy Trầm Yên
Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:24:46 | Lượt xem: 4

Ta đang định rón rón rén ngoài, đầu : “Đốc chủ, hưu……”

 

Rõ ràng nãy Tào Vân Châu vẫn còn khoẻ mạnh như trâu, bây giờ ôm đầu: “Ta đau đầu, việc gì để ngày mai bàn bạc.”

 

…….”

 

Rõ ràng là đang đau đầu, thể rút thời gian quý báu trăm công nghìn việc liếc một cái: “Sao ? Nàng đóng khung ?”

 

Ta lập tức im lặng.

 

Được .

 

Chỉ thể tiếp tục ăn nhờ ở đậu thêm mấy ngày nữa .

 

Mấy ngày nay, cuộc sống của cho lắm.

 

Thậm chí thể dùng từ “ cho lắm” để hình dung nữa.

 

là, kinh khủn.

 

Vừa nghĩ đến chuyện từng chung chăn chung gối một đêm với Tào Vân Châu, cảm thấy thịt kho tàu trong chén cũng còn thơm nữa.

 

Lần , đêm hôm khuya khoắt, ngày lúc đang ngủ say sưa, đột nhiên cảm thấy cả lạnh lẽo.

 

Làm tỉnh giấc từ trong giấc mơ .

 

Trong ổ chăn ấm áp của thêm một thể lạnh như băng.

 

Làm lạnh run như cầy sấy, giống như động kinh.

 

Cho dù , bên cạnh vẫn hổ: “Sưởi ấm cho với, tiểu bếp lò.”

 

Mùi rượu nồng nặc phả mặt.

 

Là Tào Vân Châu, còn uống rượu.

 

Hắn lên cơn gì ?

 

Người như mà dám tùy tiện chui ổ chăn của lúc đêm khuya thanh vắng ? Không là như dễ dàng kích phát thú……

 

Không .

 

Ánh sáng trong phòng mờ, mặt trở nên m.ô.n.g lung, hàng mi dài rũ xuống, ánh mắt chứa vài phần mê mang, gương mặt và đôi mắt ửng đỏ nhàn nhạt, giống như Tào đốc chủ sớm nắng chiều mưa bình thường.

 

Ngược , giống như một mỹ thiếu niên yếu ớt.

 

Hắn tự xé rách quần áo của , trơ mắt bờ vai trắng nõn của như ẩn như hiện.

 

Ta vội ngăn : “Ngài .”

 

Hắn kéo , để lộ bờ vai của , chỗ đó một vết bỏng lớn kéo dài từ cổ cho đến phần vai.

 

Ta ngây ngẩn cả , đó là vết sẹo mà thấy khi gặp đầu ?

 

“Muốn kể cho nàng vết thương mà chịu.” Hắn tựa đầu hõm vai của , khiến cho vết sẹo càng lộ rõ mặt : “Cũng nữa.”

 

Cái đầu của còn dụi dụi hõm vai của .

 

“Chỉ cho nàng.”

 

Có lẽ là do ánh trăng quá trêu , hoặc lẽ là do tối nay Tào Vân Châu quá giống , cho nên tim của lỡ một nhịp.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8