Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tiên Trong Mộng
4

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:28:22 | Lượt xem: 3

Ta cầm lấy chiếc trâm ngắm ngắm , càng ngắm càng thích. Hắngiũ chiếc áo choàng , cùng với chăn quấn lấy , tiện thể nhẹ nhàng nhét cả bàn chân đang gác bên ngoài của trong.

Ta cảm nhận ấm từ lòng bàn tay , lặng lẽ đỏ mặt. Tống Mặc Huyền . Ta mân mê góc chăn, nhất thời nên gì.

“Ngươi , ngoài dạo một chút ? Cùng .”

Ta một câu lắp bắp, xong thấy nhạt nhẽo, sợ rằng giây tiếp theo sẽ từ chối.

“Vậy tại hạ xin phép mạo nhận lời.”

Cảm giác mất trọng lực ập đến. Tống Mặc Huyền ôm nhảy khỏi cửa sổ. Ta mở mắt , những cánh hoa mai xoay tròn mắt, ánh đèn lầu các khuất dần.

Màn đêm đang dần hiện hữu.

Liên tiếp mấy ngày, và Tống Mặc Huyền đêm đêm trốn ánh trăng, lặng lẽ về lầu các khi trời sáng. Bọng nước chân dần dần biến mất, Giáo phường ti phái Triệu nương tử đến.

Tuy gọi là Triệu nương tử, nhưng là một nam nhân chính hiệu.

Trên đời từng nam nhân nào theo đuổi cái một cách thản nhiên như , càng từng nam nhân nào cử chỉ phong tình đến thế.

Triệu nương tử tính tình dễ gần, yêu mến A Thanh. A Thanh múa giỏi, mỗi cử chỉ đều mang một vẻ phong tình mà khác khó lòng sánh .

“Đáng tiếc cho gương mặt .”

Tay Triệu nương tử khẽ lướt qua mặt A Thanh, một vết sẹo như con rết kéo dài từ khóe mắt trái đến tận hàm bên .

“Không gì đáng tiếc.”

A Thanh nhạt, đáy mắt thoáng qua một tia cô đơn.

“Hay là nàng gả cho , hai tìm một nơi ngày ngày cùng múa hát cũng là một chuyện .”

Triệu nương tử chống cằm A Thanh, đúng lúc A Thanh . Vẻ nghiêm túc trong mắt để A Thanh thấy, nhưng để thấy rõ mồn một.

“Chàng đừng đùa nữa.”

A Thanh xong, một rời khỏi phòng, chỉ còn Triệu nương tử đầy lo âu và trố mắt .

Ta vẫn còn nhớ cảnh tượng đầu tiên gặp A Thanh. Nàng mặc một bộ lễ phục lộng lẫy, dễ dàng trèo qua bức tường của lãnh cung.

Ta bẩn thỉu co ro trong chiếc chăn mỏng, nàng nhăn mặt tiến gần, khoác tấm áo gấm lên . Tam công chúa Nam Xuyên, Trần Ngọc Thanh, sinh ngậm thìa vàng, một gương mặt xinh rạng rỡ, một điệu múa phong tình vạn chủng.

Ta từng nghĩ thể trở thành bạn bè với một như . Bảy năm trôi qua, nghĩ về cảnh tượng gặp Trần Ngọc Thanh, lẽ nàng vẫn là công chúa cao quý của Nam Xuyên.

nào ngờ, vật đổi dời. Nước Nam Xuyên diệt vong, chỉ còn Trần Ngọc Thanh với khuôn mặt đầy thương tích.

Rượu hâm nóng lò sưởi. Rượu mơ hâm nóng càng thêm ngọt, ngay cả khí cũng tràn ngập hương vị ngọt ngào. A Thanh đỏ bừng mặt, lảo đảo cụng ly với :

“Ta còn ngươi đường đường một công chúa mà sống như , xem , và ngươi cũng chỉ là kẻ tám lạng nửa cân.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8