Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tiếng Lòng Của Quý Phi
Chapter 24-27

Cập nhật lúc: 2026-03-17 02:35:55 | Lượt xem: 1

24

Thật thú vị, ai mà biết được chứ.

Đêm hôm khuya khoắt cùng cẩu hoàng đế chứng kiến chính hắn bị đội nón xanh.

Ta trộm liếc nhìn cẩu hoàng đế rồi nói: “Bệ hạ, thần thiếp đột nhiên bị mù, không nhìn thấy gì hết.”

[Xong rồi, khám phá bí mật của hoàng gia.]

[Ta sẽ không bị diệt khẩu đấy chứ.]

Trong đình truyền đến những âm thanh thưa thớt, như thể có người đang đi ra.

Vào thời khắc mấu chốt này, cẩu hoàng đế ôm lấy ta, xoay người trốn sau núi giả.

[Nguy hiểm thật, thiếu chút nữa thì bị phát hiện.]

[Không nói tới, thân thủ cẩu hoàng đế có điểm soái nha.]

Hắn và ta lén lút trốn sau núi giả, nhìn Liễu chiêu nghi và nam tử tên Thôi Sơn kia tán tỉnh nhau một lúc lâu trước khi hai người miễn cưỡng chia tay.

Thôi Sơn bước ba bước và quay lại, nước mắt của Liễu chiêu nghi lần lượt rơi xuống.

[Quá cảm động. Hai người nên nhanh chóng ăn thứ gì đó ngon đi, còn không được mấy ngày đâu.]

Cẩu hoàng đế có phẩm chất tâm lý đặc biệt tốt.

Dù đầu đội sừng rồi, hắn vẫn có thể bình tĩnh dẫn ta về cung.

Đúng rồi, ít nhiều nhờ có Liễu chiêu nghi, cuối cùng chúng ta đã tìm được con đường của mình.

25

Có lẽ hắn đã bị Liễu chiêu nghi làm tổn thương rồi.

Cẩu hoàng đế không còn làm người nữa, đắm chìm lăn lộn với ta.

Còn một hai phải hỏi ta: “Ái phi, nàng có yêu trẫm không?”

Ta không hiểu tại sao hắn lại bị ám ảnh bởi cái vấn đề đau não này.

Nhưng đã là một phi tần cao quý, đức tính cơ bản vẫn phải có: “Thần thiếp yêu người c.h.ế.t đi được”.

[Yêu ngươi đến xanh cả đầu.]

[Yêu ngươi đếm suốt ngày tự lừa dối mình.]

Mắt hắn tối sầm, ta, gặp nguy rồi!

Lại một ngày nữa không thể duỗi thẳng lưng.

Ban đêm ta còn nằm mơ thấy mình biến thành một con ch.ó con yếu đuối, cẩu hoàng đế biến thành một con ch.ó lớn hung dữ.

Nó đuổi ta suốt mười phố rồi đưa ta về chuồng của nó.

Nửa đêm sau, ta nằm mơ thấy Liễu chiêu nghi nắm tay Thôi Sơn đi tới trước mặt Cẩu hoàng đế, lớn tiếng nói: “Thần thiếp hồng hạnh xuất tường! Xin bệ hạ không cần không biết tốt xấu, hãy thành toàn cho chúng ta.”

Cẩu hoàng đế hừ lạnh một tiếng, từ trong đế giày rút ra một con d.a.o găm, phóng ra tại chỗ, c.h.é.m hết.

Ta bị dọa đến tỉnh.

Sau khi tỉnh lại, ta đột nhiên nghĩ tới kiếp trước trước khi chết, Liễu chiêu nghi đã đột ngột qua đời.

Chẳng lẽ là cẩu hoàng đế g.i.ế.c người diệt khẩu?

Không được, Liễu chiêu nghi là tỷ muội tốt của ta.

Ta phải cứu nàng ấy.

26

Nhưng cứu như thế nào lại là một vấn đề khác

Cuối cùng, ta chọn phương pháp đơn giản nhất, thô bạo nhất, lặng lẽ đưa nàng ra khỏi cung!

Đến lúc đó, cẩu hoàng đế nhất định sẽ không tiếc tiền mướn người đuổi theo nàng.

Trời nam biển bắc, không phải muốn bỏ trốn đến bất cứ nơi nào cũng được hay sao!

Vì vậy, trong khi cẩu hoàng đế đang thượng triều, ta đã lẻn vào kho bạc riêng của hắn và lấy trộm một xấp ngân phiếu.

Nói gì cũng không thể đê tỷ muội của mình chịu khổ mà.

Khi ta xông vào cung của Liễu chiêu nghi, nàng đang ngồi xổm bên bếp lửa nhỏ nướng khoai lang cùng cung nữ.

Mùi khói lập tức làm ta nghẹt thở.

Liễu chiêu nghi vẫy tay với ta: “Thu à, tới ăn cùng đi.”

Ta lau nước bọt, ngồi xổm cạnh nàng ấy, gặm củ khoai mật nướng được đến ánh vàng rực rỡ.

“Thu à, ngươi nghĩ nếu ta gặp được chân ái thì phải làm sao bây giờ?” Liễu chiêu nghi ăn xong liền nói.

“Còn có thể làm sao? Tất nhiên là… bắt lấy nó rồi!”

Liễu chiêu nghi trầm ngâm gật đầu: “Quả nhiên là tỷ muội của ta, nói rất có đạo lý. À, ngươi yên tâm, không phải cẩu tử Tạ Tư Trầm đó đâu, ngoại trừ ngươi ra không có ai coi trọng hắn hết.”

[Ta biết, ngươi quan tâm đến Thôi Sơn.]

[So với cẩu hoàng đế, hắn kém một chút nhưng vẫn là một mỹ nam tử.]

Liễu chiêu nghi không thuận theo, nàng quả quyết rằng Thôi Sơn đẹp trai hơn.

Ngay lập tức tình tỷ muội sứt mẻ.

“Bệ hạ giá lâm…” Cung nữ nhìn về phía sau chúng ta, nháy mắt ra hiệu điên cuồng.

27

Hỏng rồi!

Ta kinh ngạc đến mức vội vàng lấy chi phiếu ra đưa cho Liễu chiêu nghi: “Xuân Hà, chạy mau!”

Điều chính yếu giữa hai tỷ muội là sự tin tưởng, cái gì cũng không hỏi, nhấc chân liền chạy.

Nhưng nàng chạy sai hướng rồi, đụng phải cẩu hoàng đế vừa bước vào.

Như không nhìn thấy Liễu chiêu nghi, cẩu hoàng đế đi thẳng đến ôm lấy ta: “Cả buổi sáng đều không thấy ái phi đâu, trong lòng tựa như thiếu thiếu cái gì đó, rất trống rỗng.”

Cuối cùng ta cũng thò đầu ra khỏi vòng tay của cẩu hoàng đế.

Nhìn thấy Liễu chiêu nghi còn đứng đó, da đầu tê dại.

[Xuân Hà, đừng dừng lại! Chạy mau! Không chạy liền mất mạng đó!]

[Cẩu hoàng đến biết chuyện của ngươi và Thôi Sơn rồi!]

Liễu chiêu nghi mở to mắt, ta tưởng rằng cuối cùng nàng ấy cũng nhận ra sự nghiêm trọng và định bỏ chạy.

Dứt lời, nàng vỗ tay quay vào trong phòng, ngồi xổm lại bên bếp lửa nhỏ tiếp tục nướng khoai lang.

Ta lo lắng, ta thực sự lo lắng, trực tiếp hét lên:

“Liễu Xuân Hà, ngươi không muốn khống nữa à!”

Liễu chiêu nghi nhìn ta rồi nhìn cẩu hoàng đế: “Cẩu… à không, bệ hạ, nhanh chóng nói với Dao Thu Nhi là người đã giới thiệu Thôi Sơn cho ta đi.”

Bây giờ đến lượt ta c.h.ế.t lặng, đây là cái cốt truyện quần què gì vậy?

[Các ngươi chơi hay thật ha.]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8