Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tiếng Vang Hoa Lan Sứ
Chương 03

Cập nhật lúc: 2026-03-17 02:36:30 | Lượt xem: 1

Muốn một tờ giấy cáo trạng nháo đến trước mặt Thái hậu.

Nhưng vào đêm trước khi lên đường, phu quân của ta đã nhốt ta vào lồng heo cho nhấn chìm xuống nước. Họ vu khống ta tư thông, không giữ đạo làm thê tử, c.h.ế.t không đáng tiếc.

Nước sông lạnh lẽo tràn qua mắt.

Nhưng sau khi ta c.h.ế.t chưa đầy bảy ngày.

Tạ Chủy đã cưới Quận chúa.

Ả không thể chờ đợi, bụng sắp không giấu được nữa rồi.

2

Mang theo ký ức c.h.ế.t oan đầu thai.

Tên mới của ta là A Sứ, sinh ra ở một làng chài hẻo lánh cách kinh thành hàng nghìn dặm. Kiếp này, ta có cha mẹ.

Mẹ sẽ làm đủ loại bánh viên ngon, cha đi biển về luôn để lại mấy con cá béo nhất cho vào chảo dầu, rán một cái, tiếng xèo xèo vang lên, mùi thơm bao trùm cả căn nhà nhỏ ọp ẹp.

Lúc đó ta còn vướng bận thù hận của quá khứ.

Mặc dù đã năm tuổi nhưng ta không nói nhiều.

Giấy thông hành ở Chiêu Quốc kiểm tra rất nghiêm ngặt, khoảng cách ngàn trượng, là hố sâu mà người nghèo cả đời cũng không vượt qua được.

Ở làng chài, ngay cả tư thực tiên sinh có uy tín nhất, cũng chỉ ra huyện thi có hai lần. Huống hồ ta chỉ là một đứa nữ nhi. Kẻ thù có lẽ sẽ sống giàu sang phú quý ở nơi ta không nhìn thấy, mỗi khi nghĩ đến điều này, ta tức đến nỗi có thể ăn hai con cá.

Nhưng cha mẹ rất tốt, họ thật sự yêu thương ta.

Có đứa trẻ trong làng ném đá vào ta, mắng ta là “Đồ ngốc”, mẹ sẽ cầm chày cán bột đuổi theo hắn ta mười dặm, chống nạnh, lớn giọng cãi nhau với mẹ của hắn ta ở đầu làng.

Mỗi lần cha về đều sẽ học theo vai hề trong gánh hát của làng, làm mặt quỷ, véo hoa lan để chọc ta cười. Ông bế ta lên cổ đi khắp làng, chỉ cần gặp người là khoe khoang đắc ý:

“Lão Lý, ông xem đây là nữ nhi của ta, xinh không nào.”

Còn có tên của ta, Khương Sứ.

Là do bỏ ra mấy đồng tiền lớn nhờ tư thực tiên sinh đặt cho.

Ta nhớ lúc đó cha vui lắm, ông cười xoa đầu ta rồi nói:

“Đồ sứ à, bảo bối vô cùng quý giá. Tên này hay, tên này hay, xứng với nữ nhi ta.”

Thật ra ta đã thực sự chấp nhận số phận này.

Vào sinh nhật chín tuổi, cha run tay đặt sợi dây buộc tóc mới dưới gối ta, còn mẹ thì đã chuẩn bị rất lâu, may cho ta một bộ quần áo mới, mũi kim dày đặc, nhuộm bằng m.á.u mà bà đã thức đêm khâu vá.

Ta không mở mắt, giả vờ vẫn ngủ.

Chỉ là sau khi họ đi, ta co người lại, nhìn đi nhìn lại xà nhà.

Phải thừa nhận rằng, ta cảm thấy trái tim treo lơ lửng trong lồng n.g.ự.c từ lâu đã từng chút một trở về đúng vị trí, nó còn quá non nớt, không nên gánh chịu hận thù của cả kiếp trước.

Có lẽ cứ như vậy, ông trời cũng thấy ta khổ quá lâu nên đã ban cho ta cuộc đời mới, để linh hồn ta không còn phiêu dạt.

Hôm sau tỉnh dậy, ta tự chải đầu, ngồi vào bàn: “Cha, mẹ.”

Trời ạ.

Giọng nói mềm mại như muốn bóp ra nước, đã bao lâu rồi ta không nũng nịu như vậy.

Ảo tưởng bàn tay áp lên trán, lời khen ấm áp, làn khói bếp bốc lên, bữa sáng vui vẻ. Những cảnh tượng trên đều không xảy ra.

——Cha mẹ ta đã chết.

Ngay bên kia bức tường, họ bị người ta g.i.ế.c chết, để tên hung thủ không phát hiện ra trong nhà còn có nữ nhi, họ thậm chí còn không kêu cứu. Mà trong khoảng thời gian này, người lạ đến làng chỉ có một đội thương nhân buôn ngọc trai.

Sáng sớm đã rời đi.

Dân làng thương xót ta, muốn giúp cha mẹ ta thu xác nhưng khi định chôn cất thì không thấy bóng dáng ta đâu. Ta đã sớm trở về nhà thu dọn đồ đạc, buộc thành một gói nhỏ, nằm phục ở phía sau xe bò vào thành báo án.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8