Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tiếng Vang Hoa Lan Sứ
Chương 07

Cập nhật lúc: 2026-03-17 02:36:33 | Lượt xem: 1

Ngay lúc này, hộ vệ trưởng từng được ta giúp đỡ đã đúng hẹn dẫn Tạ Chủy đến. Hắn cụp mắt, nhìn đống hỗn độn trên mặt đất, lông mày hơi nhíu lại, đè nén ngọn lửa giận giữ trong lòng: “Chỉ là một cái tên thôi, nữ nhi thích thì cứ gọi là gì cũng được.”

Sau đó hắn đi đến bên Quận chúa, hạ giọng xuống.

Ta đọc môi đọc được mơ hồ: “Được rồi, Chiêu Hoa. Nàng định làm loạn để Dao Dao hỏi ra nguyên nhân sao?”

Ngày hôm đó, mọi chuyện kết thúc bằng việc ta quỳ trên mảnh sứ vỡ suốt hai tiếng đồng hồ.

Buổi tối, Tạ Dao gọi ta vào phòng hầu hạ.

Ta lê hai chân đã mất hết cảm giác, đứng không vững, bước đi loạng choạng nhưng hành động lại trung thành và nồng nhiệt.

Nàng hỏi: “Lan Hoa, hôm nay khi mẹ của ta nói đổi tên cho ngươi, tại sao ngươi chỉ nhắc đến ta mà không đáp lời bà?”

“Ta là nô tỳ của tiểu thư.”

Ta nói: “Ma ma chỉ dạy ta trung thành với chủ tử, mọi chuyện đều phải theo ý tiểu thư đầu tiên.”

Tạ Dao cười một tiếng, ánh mắt hơi động.

Nàng ta ban cho ta một hộp thuốc trị thương, giá rất đắt. Còn đề bạt ta hầu hạ bên cạnh.

Quận chúa Chiêu Hoa cả nửa đời không có con, giờ tuổi đã cao nên việc sinh nở cũng khó khăn. Ả chỉ có một nữ nhi này, cưng chiều hết mức nhưng cũng kiểm soát gần như điên cuồng – từ việc lớn đến mức hạn chế Tạ Dao ra ngoài, nhỏ đến mức quản cả trang phục của người hầu bên cạnh nữ nhi.

Dần dần, tình cảm này bắt đầu trở nên phức tạp.

Tạ Dao vừa cảm kích vừa ngột ngạt.

Thỉnh thoảng sẽ ngẩn người nhìn bầu trời trên đầu, tưởng tượng ra cảnh phố phường phồn hoa cách một bức tường. Ở độ tuổi nổi loạn, chính ta đã khiến ả cảm nhận được lần đầu tiên có cảm giác có người thân bên cạnh.

Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.

Trong một năm tiếp theo.

Ta đã đưa mình lên vị trí tâm phúc của Tạ Dao.

Luôn có thể nghĩ những gì nàng ta nghĩ, làm những gì nàng ta không dám làm, từ bên ngoài giúp nàng ta lén vận chuyển sách cấm, nàng ta không thích đi học, ta sẽ nghĩ cách đuổi phu tử về. Nàng ta càng ngày càng khen ngợi lòng trung thành của ta, thỉnh thoảng cũng sẽ phàn nàn với ta vài câu về sự độc đoán của Quận chúa.

“Mẹ quá đáng quá rồi, rõ ràng ta thích màu hồng. Hôm nay ra ngoài, bà lại bắt ta mặc màu tím, trâm cài cũng đã chọn sẵn, không cho ta lựa chọn.”

Ta lặng lẽ giúp nàng ta xoa bóp chân.

“Quận chúa cũng là vì thương tiểu thư.”

Ta biết những lời này sẽ truyền đến tai Chiêu Hoa.

Thực ra ả đã muốn g.i.ế.c ta mấy lần, vu oan tay chân ta không sạch sẽ, muốn bán ta vào lầu xanh, ném ta vào hình đường, hoặc đơn giản là trừ tiền tháng của ta, không cho ta ăn.

Nhưng sức sống của ta thực sự rất mãnh liệt, luôn có thể giữ lại một hơi thở.

Có lần ả tra tấn ta, còn bị Tạ Chủy bắt gặp. Hôm đó m.á.u văng đầy mặt ả, xấu xí như Tu La, khiến mấy ngày liền Hầu gia không dám gần gũi ả. Sau đó ả không hành hạ ta nữa. Khi phát hiện ta chưa bao giờ biểu lộ những sự ngược đãi mà mình đã phải chịu trước mặt người khác, ả bắt đầu ra vẻ ra oai chỉ bảo ta:

“Thôi được rồi. Dao Dao lớn rồi, vì ngươi mà làm tổn thương tình cảm mẹ con chúng ta thì không đáng. Con bé muốn nuôi một con thú cưng để giải trí, ta làm mẹ thì cũng đồng ý thôi. Dù sao ta cũng không tin ngươi có thể thoát khỏi lòng bàn tay ta.”

Lúc đó Quận chúa vẫn chưa biết.

Ta đã ngấm ngầm xúi giục bảo bối của ả trốn học, dung túng cho sự kiêu căng và hống hách của nàng ta. Nàng ta càng không biết, tiếp theo, ta còn làm gì với Tạ Dao.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8