Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tiếng Vang Hoa Lan Sứ
Chương 08

Cập nhật lúc: 2026-03-17 02:36:34 | Lượt xem: 1

Năm đó là lễ cập kê của Tạ Dao.

Nàng ta uống một ít rượu, lấy kim châm vào hai nha hoàn để trút giận. Ta hầu hạ nàng ta chải chuốt xong thì đã rất muộn, ánh trăng bên ngoài trong vắt, soi sáng khắp nhân gian, giống như lúc ta c.h.ế.t ở kiếp trước, cũng như lúc cha mẹ ta c.h.ế.t vậy.

Ta trở về phòng mình.

Lấy ra từ khe hở một bức thư đặc biệt, trên đó có hương thơm thoang thoảng.

Ta cụp mắt, lặng lẽ viết.

“Nhớ ngươi đã lâu, trằn trọc không ngủ được, đêm không thể chợp mắt… Sắp phải từ biệt, hẹn hoàng hôn gặp nhau ở đình Nguyên Dịch, thổ lộ nỗi nhớ”.

Có tổng cộng hai bản.

Với giọng điệu của nam và nữ khác nhau.

Không ai trong phủ biết ta biết viết chữ, huống hồ là hai kiểu chữ hoàn toàn khác nhau.

Mực đã khô.

Ta thổi tờ giấy cất riêng từng tờ, khóe môi cong lên thành nụ cười.

5

Hôm nay Quận chúa Chiêu Hoa đến khuê phòng của tiểu thư.

Ả chọn quần áo trang điểm cho nữ nhi, ta lặng lẽ đứng ngoài cửa, nhìn Tạ Dao làm ầm ĩ thế nào, Quận chúa tát một cái thế nào, rồi lại đưa cho quả táo ngọt, cuối cùng vẫn ép nàng ta gật đầu.

Tạ Dao đã mười bốn tuổi, bữa tiệc hôm qua chính là giúp nàng ta tuyển phu quân. Bây giờ nàng ta phải ăn mặc lộng lẫy đi gặp một vị công tử lớn tuổi, là Vương gia Điểm Chiếu Lang.

Chuyện này phải kể lại từ ngày trước.

Hoàng đế hiện tại không phải con ruột của Thái hậu, tính ra thì là mối quan hệ họ hàng xa đến tám đời. Khi Tiên hoàng băng hà, không có con nối dõi, Thái hậu đã hết sức đè ép quần thần, cuối cùng chọn Tiểu quận vương trong tông tộc lên ngôi.

Do đó, Chiêu Hoa được gọi là hoàng muội nhưng phong hiệu cao nhất cũng chỉ là Quận chúa.

Có qua có lại, trước kia khi đôi huynh muội này chưa đắc thế, rất nghe lời Thái hậu, dỗ dành bà trao một nửa quyền lực, còn định hôn Quận chúa với Vương gia, họ ngoại của Thái hậu.

Nhưng diễn biến sau đó thì rõ ràng.

Cánh cứng cáp rồi thì không nghe lời mẹ.

Chiêu Hoa tuy gả cho Vương gia nhưng sau khi phu quân mất chưa đầy nửa tháng đã dan díu với cựu Trạng Nguyên Lang Tạ Chủy. Chuyện này khiến Thái hậu mất hết mặt mũi nhưng vì Tạ Chủy không phải là một kẻ chỉ biết ăn chơi, dựa vào thành tích chính trị mà được phong đến chức Hầu gia, lại còn luôn tỏ ra khiêm nhường, cứ đến lễ tết là lại kéo Chiêu Hoa đến cung Từ Ninh quỳ cả ngày nên bà cũng phải nhắm mắt cho qua.

Nhiều năm trôi qua.

Bề ngoài thì bình an vô sự nhưng chuyện này vẫn luôn là một cái gai trong lòng Thái hậu.

Thật khéo, đích tôn mới của Vương gia, cháu ruột của Thái hậu đã từng gặp Tạ Dao một lần, lúc đó gió thổi bay tấm màn che của nàng ta, cái liếc nhìn thoáng qua dưới ánh trăng đã khiến tình cảm nảy sinh từ đó.

Đây là thời cơ tốt để hóa giải mối bất hòa với Hậu đảng.

Tạ Chủy không chịu buông tay. Chiêu Hoa lại cân nhắc đến sự giàu sang phú quý mấy đời của Vương gia, mà đích tôn lại là một người tuấn tú, phóng khoáng nên đã có cuộc hẹn hò ép buộc này.

Không ai ngờ.

Tạ Dao đã sớm có ý trung nhân.

Nàng ta mặc lụa là gấm vóc xa hoa, búi tóc cầu kỳ tinh xảo, trang sức bằng phỉ thúy và ngọc bích nhưng khi trở về thì sắc mặt lại ủ rũ.

Cho đến khi sờ thấy bức thư kẹp trong khe cửa sổ, nàng ta mới nở một nụ cười chân thành.

“Lan Hoa, hôm nay ta không có ở đây, có ai đến không?”

Ta lắc đầu: “Không có.” Nghĩ lại rồi nói: “Chỉ có nha hoàn của biểu công tử là Hạnh nhi đến xin ít kim chỉ.”

“Quả nhiên là hắn… Ta biết mà! Ta biết mà!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8