Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tiếng Vang Hoa Lan Sứ
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-17 02:36:36 | Lượt xem: 1

Từ Tư Hàng là người đã đến ở nhờ Hầu phủ năm năm trước.

Ta đã gặp những người như vậy, ban đầu có lẽ còn mang theo sự chất phác bẩm sinh của tuổi trẻ nhưng chưa đầy vài năm sẽ bị sự giàu sang phú quý của kinh thành làm mục ruỗng. Đặc biệt là trong người hắn còn chảy một nửa dòng máu, cùng một tổ tiên với Tạ Chủy, vô cùng bạc tình.

Hắn đã từng cứu Tạ Dao.

Chỉ là chính hắn đã quên. Khi đó hắn còn chưa kịp rơi vào vũng bùn nhuộm màu của Hầu phủ, có một tấm da tốt, lúc xích đu hỗn loạn, Tạ Dao sắp đập vỡ đầu, hắn đã kéo nàng ta một cái.

Mười mấy tuổi thiếu niên có đôi mắt sạch sẽ và trong trẻo như muốn hòa tan ánh nắng. Hắn cúi đầu nhìn xuống, quan tâm lo lắng đưa cho ả một chiếc khăn tay.

Tạ Dao chưa từng nhận thứ gì như vậy.

Những bảo vật nhận được đều chất thành núi nhưng chiếc khăn tay thoang thoảng mùi bồ kết tự nhiên đó, nàng ta đã nghiêm túc nhận lấy.

Đặt cả chiếc hộp sơn son thếp vàng vào chỗ trống.

Là giấc mơ vĩnh cửu.

Chỉ tiếc rằng, sớm ở một góc mà nàng ta không biết, thiếu niên si tình đã thay đổi rất nhiều.

Hầu phủ đối với Từ Tư Hàng không thể nói là tệ nhưng cũng không tính là tốt, trong hàng trăm hàng nghìn người hầu, luôn có không ít người có phẩm chất thấp kém, nịnh trên đạp dưới. Nếu gặp phải thì không khác gì một cơn ác mộng.

Ta đã thấy hắn bị mắng là ký sinh trùng, đã thấy hắn cúi đầu, hèn mọn đi xin một thang thuốc; cũng đã thấy hắn đến ao sen hái ngó sen để no bụng.

Thiếu niên đứng trong mùa thu, tay áo được vá chằng chịt, ngay cả tóc cũng lộ ra vẻ thưa thớt. Ta đưa cho hắn một chiếc bánh bao, hai người cùng ngồi trên bậc thềm bỏ hoang.

Hắn đoán ra thân phận của ta nên đã khóc lóc vụng về, muốn mượn đao g.i.ế.c người, trừng trị tên người hầu ác độc.

Ta giả vờ không hiểu.

Liên tục an ủi: “… Không ai mãi mãi là kẻ nghèo hèn. Có lẽ khoảng thời gian này rất đen tối nhưng rồi cũng sẽ qua được. Cây liễu tuy tối nhưng hoa lại sáng, ta nghe người già trong phủ nói, đừng nhìn Hầu gia bây giờ phong cảnh như vậy, chẳng phải ngài ấy cũng từng có một thời gian khốn khổ sao.”

Nhận ra mình lỡ lời.

Ta vội vàng lắc đầu: “Ôi, ta nói bừa thôi. Chuyện của chủ tử sao chúng ta có thể bàn tán. Ngươi đừng để trong lòng, nghe rồi quên đi.”

—— Nghe rồi chắc chắn phải để trong lòng.

Từ Tư Hàng không làm ta thất vọng. Hắn bắt đầu điều tra chi tiết về cách Tạ Chủy làm giàu, chỉ là thủ đoạn có hơi thô sơ, còn cần ta quét dọn sau đuôi. 

Cuối cùng cũng nghe được đầu đuôi từ miệng một “Người già.”

Ha, một nam nhân muốn đứng trên đỉnh cao.

Sẽ không để ý câu chuyện tàn nhẫn đến mức nào, A Lan vô tội đến mức nào, lòng người dễ thay đổi đến mức nào, hắn chỉ muốn nghĩ:

“Tại sao lại là hắn chứ không phải ta?”

“Hắn có thể thì ta cũng có thể, ta không kém hắn ở điểm nào.”

Sau đó, hắn bắt đầu thường xuyên xuất hiện trước mặt vợ chồng Hầu phủ. Hắn tìm mọi cách để kết giao với các tiểu thư khuê các nhưng vẫn chưa đủ can đảm để để mắt đến Tạ Dao, cho đến khi lá thư đó đến.

Đối với hắn mà nói đó là bánh từ trên trời rơi xuống, Từ Tư Hàng thề rằng, hắn sẽ không từ mọi thủ đoạn để leo lên chiếc thang mây này, dùng hết mọi cách để dỗ dành Tạ Dao, mỗi lần gặp mặt, đều phải tập dượt trước nhiều lần.

Cô nương vừa mới cập kê, chưa hiểu chuyện đời, rất dễ dỗ dành, phải không?

Nhưng thánh chỉ ban hôn đã phá hỏng mọi thứ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8