Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tiếng Vang Hoa Lan Sứ
Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-17 02:36:42 | Lượt xem: 1

Những ấm ức đó bị phóng đại vô số lần.

Hai mẹ con lại một lần nữa xảy ra tranh cãi.

Quận chúa kích động: “Ta là Lý Chiêu Hoa, thông minh cả đời, sao lại sinh ra một đứa nữ nhi nhu nhược như ngươi.”

Không phải vậy.

Đây không phải là những gì ả nghĩ, ả thực sự rất yêu thương nữ nhi của mình. Chỉ là ả bị chọc tức.

Tạ Dao cũng khóc, gào thét: “Là ta cầu xin người sinh ra ta sao? Nhu nhược vô năng, cũng là do người nuôi dưỡng. Người nhìn lại mười mấy năm qua, người có để cho ta có quyền lựa chọn không? Người hận ta là nữ nhi của người nhưng người không biết rằng ta càng hận người là mẹ của ta.” Trong sự hỗn loạn vô trật tự, cả sảnh đồ cổ bị đập tan tành.

Quận chúa Chiêu Hoa phất tay áo bỏ đi.

Ả không hiểu, từ bao giờ nữ nhi của ả lại trở nên đen tối như vậy. Ả lại nhớ đến lúc Tạ Dao mới chào đời, nhỏ xíu, mềm mại như một cục bông, bỗng chốc trở thành một phần quan trọng nhất trong cuộc đời ả.

Nhưng giờ đây.

Viên ngọc quý giá được kết tinh từ m.á.u thịt của ả và người mình yêu, lại hóa thành một lưỡi d.a.o sắc bén, từng nhát cứa vào nơi sâu kín nhất của ả.

Nhưng đừng vội.

Đây chỉ mới là bắt đầu.

9

Đồ sứ vỡ tan đầy đất.

Trong đống hỗn độn, đại nha hoàn thay ta băng bó cho Tạ Dao là Tích Chỉ.

Ta là người đã một tay nâng đỡ nàng ấy.

Ta chú ý đến nàng ấy từ hai năm trước, khi đó Tạ Chủy khen mấy câu về nha hoàn bên cạnh Chiêu Hoa, lúc đó Quận chúa không nói gì nhưng sau đó lại cho người dìm nha hoàn đó xuống giếng.

Khi vớt xác lên, t.h.i t.h.ể đã trương phình trắng bệch, mặt đã bị cào nát.

—— Đó là chị gái của Tích Chỉ.

Thực ra họ không có quan hệ huyết thống nhưng lại thân thiết hơn bất kỳ người thân nào.

Sau đó, Tích Chỉ tìm mọi cách trà trộn vào Hầu phủ, khi phát hiện ra nàng ấy, nàng ấy đang bỏ thuốc độc vào trà của Quận chúa. Ta đã đập vỡ tách trà đó, kịp thời đổi sang tách mới.

Mảnh sứ cứa vào lòng bàn tay, Tích Chỉ cúi mắt, bình tĩnh nhìn m.á.u rỉ ra, giọng nói lạnh lùng, mang theo một sự chán ghét không sợ hãi. Điều đó khiến ta biết, nàng ấy không sợ chết, đã sớm nghĩ đến kết cục của mình.

“… Tuyết lại rơi rồi, khi tỷ tỷ nhặt ta về cũng là một ngày tuyết rơi. Lúc đó, các thị trấn lân cận kinh thành xảy ra nạn đói rét, những nha hoàn nhà giàu như ngươi có lẽ không biết điều đó đáng sợ đến mức nào. Tỷ ấy mất em gái, ta mất cha mẹ, vì vậy chúng ta nương tựa vào nhau, hai người mới có thể thoát khỏi vùng đất ăn thịt người đó.”

“Tỷ ấy chỉ hơn ta hai tuổi nhưng lại chín chắn như mẹ ta. Ca hát thêu thùa, không có gì là không biết. Cho đến một ngày, ta phát hiện ra khi tay tỷ ấy bị bỏng đỏ trong lúc nấu ăn thì đã trốn đi khóc. Lúc đó ta mới biết, tỷ ấy chỉ giả vờ làm người lớn, để ta yên tâm. Sau đó chúng ta đến kinh thành, phát hiện ra nơi này có trường nữ học, tỷ ấy nói chắc chắn phải cho ta đi học…. Ngươi có biết không, rõ ràng tháng trước chúng ta còn cùng nhau ăn bánh bao, tỷ ấy cười nói Hầu gia đã đồng ý cho tỷ ấy ra khỏi phủ, tỷ ấy đã dành đủ tiền để cùng ta về quê mua một ngôi nhà.”

Khi nói những lời này.

Giọng nàng ấy rất nhẹ, rất nhạt.

Hốc mắt không đỏ, lại là một tiểu cô nương đã khóc cạn nước mắt.

“Giờ đây bị ngươi phát hiện, bắt quả tang, ta không có gì để nói. Chỉ là trong phủ đều đồn ngươi lương thiện, ta muốn cầu xin ngươi một điều: sau khi ta chết, ngươi có thể ném xác ta vào bãi tha ma được không. Tỷ của ta được chôn ở đó, bị chó hoang xâu xé, ta muốn ở gần tỷ ấy.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8