Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tiếng Vang Hoa Lan Sứ
Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-03-17 02:36:46 | Lượt xem: 1

Chỉ là Tạ Chủy không tra ra được điều này.

Hắn nhìn vẻ thảm hại của ta, mới nói: “Ta thực sự đã đánh giá thấp ngươi, Lan Hoa. Không đúng, có lẽ ta nên gọi ngươi là Khương Sứ.”

Khương Sứ là một nữ nhi của ngư dân, cha nàng cũng đi lặn ngọc trai, vì không nỡ bán ra ngoài nên bị tên nô lệ độc ác của Hầu phủ đ.â.m chết.

Là một tiểu cô nương đáng thương đầy nghị lực, biết nhẫn nhịn mà tàn nhẫn, vào phủ chưa đầy sáu năm đã có thể khuấy đảo cả phủ, tạo nên màn kịch mẹ con thành thù.

“Ta thích những người có tham vọng.” Hắn nói.

Sau đó buông miếng sắt nung đỏ, tiến lại một bước, nhẹ nhàng đưa tay gạt những sợi tóc rối trên mặt ta, có thể gọi là dịu dàng. Máu nhỏ xuống nhưng hắn không thấy bẩn, mà cứ thế vuốt xuống dừng lại ở cổ ta, từng chút một dùng sức bóp chặt.

Hắn cười: “Ngươi quá thông minh, mỗi việc ngươi làm đều khiến ta phải nhìn ngươi bằng con mắt khác, thậm chí là sợ hãi. Một cô nhi chưa từng đọc sách, vậy mà có thể khuấy đảo điện Kim Loan, xoay như chong chóng những người quyền lực nhất thiên hạ. Cho nên, ta phải đích thân đến đây mới yên tâm.”

“Ngươi có biết không, ta cũng lớn lên ở thôn quê, bài học quan trọng nhất mà ta học được chính là đừng coi thường bất kỳ ai. Quả nhiên, ngươi vẫn nên c.h.ế.t ở đây thì hơn.”

Đôi bàn tay ấy, thon dài, trắng bệch, lại lạnh lẽo.

Không có một chút hơi ấm nào.

Kiếp trước cũng chính như vậy, ấn ta xuống nước, không cho vùng vẫy. Đau quá, như thể xương cổ họng sắp bị bóp nát, ta không thở được, gân xanh trên trán nổi lên.

Trước khi ta ngạt thở cuối cùng cũng thốt ra được một câu hoàn chỉnh: “Tạ Giảo… không phải là nữ nhi của ngươi…”

Hắn đột nhiên buông ra. Không khí tranh nhau tràn vào, chỉ vài chữ ngắn ngủi như được thốt ra từ lá phổi sắp vỡ tung, ta ho ra mấy ngụm máu.

Một lúc lâu sau ta mới bình tĩnh lại, giọng khàn khàn:“Gây ra một mớ hỗn độn lớn như vậy, tại sao ta không chạy, mà phải ở đây chờ ngươi đến? Chính là vì ta muốn cùng Hầu gia làm một giao dịch…”

Chưa nói xong ta lại bị xách lên.

Miếng sắt nung đỏ được giơ lên bên má ta, Tạ Chủy lạnh lùng nói: “Thật lắm lời. Nói trọng điểm đi.”

“Chỉ Nhân Hoa.” Ta khàn giọng nói: “Từ ngày vào phủ, ta đã ngửi thấy trên người Hầu gia mùi hương này. Hương hoa này vốn để dưỡng thần thì không có gì, chỉ là lúc trẻ ngươi đã nhiễm phải khí độc ở Lĩnh Nam, nhiều năm nay vẫn uống rễ cây huyết đằng. Ít người biết rằng, hai thứ này xung khắc với nhau, sẽ tổn thương đến gốc rễ của nam giới.”

Ta dùng giọng điệu bình tĩnh nhất nói ra những lời tàn nhẫn nhất: “Hầu gia cả đời này vốn không nên có con.”

“… Không thể nào!”

“Ngươi có thể đi kiểm chứng. Ta nghe nói phu nhân là người tái giá, ngươi chưa từng nghi ngờ sao, lúc đó chỉ mới nửa tháng, ả đã mang cốt nhục của ngươi. Nhưng trong mười mấy năm sau đó, lại không thể sinh thêm đứa con thứ hai. Ngươi nhìn Tạ Dao, về ngoại hình, ả có thực sự giống người không?”

“Ta đoán người đã bày ra cục diện này, hẳn là rất yêu ngươi, cũng rất hận ngươi.

Rễ huyết đằng là một loại bảo vật rất kỳ lạ, khi ươm mầm cần mỗi ngày một chén m.á.u ấm nuôi dưỡng nhưng sau khi ra rễ lại mọc lan như cỏ dại. Hơn nữa, rễ mẹ rễ con chỉ có thể dùng cho một người, người xem khắp kinh thành, ngay cả hoàng thất cũng không có, vậy mà người lại dùng lâu như vậy. Nhưng nàng lại khiến ngươi tuyệt hậu…”

Tạ Chủy đứng thẳng tắp.

Nhưng ta lại nhìn thấy, bàn tay hắn giấu trong tay áo đang run rẩy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8