Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tiếng Vang Hoa Lan Sứ
Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-03-17 02:36:50 | Lượt xem: 1

13

Màn hạ màn này lấy cuộc gặp gỡ của Tạ Lý thị và Lưu Nương làm điểm khởi đầu.

Lưu Nương chính là ngoại thất kia.

Lúc đó Chiêu Hoa vẫn đang dưỡng bệnh trong phủ.

Từ sau khi đoạn tuyệt với nữ nhi, bệ hạ cũng không gặp ả nữa. Ả rất đau khổ, hai người đã lấp đầy hai phần ba khoảng trống trong lòng ả, không ngờ có ngày lại trở nên xa lạ. Không khỏi phải tìm kiếm sự ấm áp từ phu quân mà ả yêu nhất.

Lúc đầu, Tạ Chủy có cảm thấy áy náy, sau khi tan triều thường đến bầu bạn với ả.

Mang theo đèn lồng, ngồi bên giường ả, dựa vai vào, tự tay đút thuốc cho ả uống.

Cho đến một ngày, ta nói với hắn:

“Hầu gia cũng không nghĩ xem. Trên đời này chỉ có cha không biết đứa trẻ là con của ai, chứ không có lý nào mẹ lại không tính ra. Lúc trước ả sinh non một tháng, Hầu gia không nghi ngờ sao?”

Thực ra ta không nói lời này thì sự dịu dàng của Tạ Chủy cũng không duy trì được bao lâu.

Tình yêu của hắn và Chiêu Hoa chỉ xây dựng trên quyền thế, giờ đây Quận chúa đã bị vứt bỏ nhưng hắn lại dựa vào bản lĩnh của mình mà đứng vững ở điện Hàm Nguyên, bệ hạ vẫn dựa dẫm vào hắn. Nay khác xưa, ta chỉ đẩy thêm một cái vào mối quan hệ mong manh như băng mỏng này mà thôi.

Lưu Nương cũng là một người khéo léo.

Mặt mày giống nhau ba phần, diễn ra cử chỉ giống nhau tám phần, kèm theo sự mềm mại hoàn toàn khác biệt, giống như tơ tằm, nhu thuận vô hại. Lại biết quan sát sắc mặt, thừa cơ mà vào, rất nhanh đã leo lên giường Tạ Chủy.

Ở chung với người nam nhân quá thông minh, ngươi phải khiến hắn cảm thấy hắn có thể khống chế ngươi. Điểm này, nàng ấy hiểu rất rõ.

Không lâu sau, Lưu Nương có thai.

Tạ Chủy thì mua cho nàng ấy một cái sân nhỏ. Vàng bạc châu báu đưa vào từng rương.

Khi người ta bị bệnh, rất thích suy nghĩ lung tung.

Chiêu Hoa không phải không nghi ngờ khi phu quân càng ngày càng ít xuất hiện, thỉnh thoảng hỏi một câu thì mặt mày lại lạnh lùng. Nhất là tính tình ả vẫn nhạy cảm đa nghi như vậy, chỉ là quyền thế đã không còn như trước, tâm phúc cũng c.h.ế.t mất gần hết, Tạ Chủy lại giấu rất kỹ nên sự nghi ngờ này vẫn luôn nghẹn ở trong lòng, không bày ra mặt.

Cho đến ngày đi chùa cầu phúc đó.

Trên đường về thành, có một nữ tử mang thai đ.â.m vào xe ngựa của ả. Vừa được đỡ dậy, khi nhìn thấy hoa văn trên xe thì nàng ấy tái mặt, quay đầu bỏ chạy, ngay cả trâm ngọc rơi xuống cũng không cần.

Sau đó nàng ấy bị đuổi kịp ở phố xá đông đúc náo nhiệt.

Nàng ấy giành nói trước, quỳ xuống đất. Nói dân nữ c.h.ế.t không đáng tiếc, chỉ là trong bụng lại mang cốt nhục của Hầu gia, xin phu nhân nể mặt đứa trẻ mà giơ cao đánh khẽ, cho một con đường sống vân vân.

Chiêu Hoa ngồi nghiêm trang trên xe ngựa.

Lúc nhìn thấy khuôn mặt giống Tống A Lan kia thì đã bẻ gãy mất hai móng tay. Sau khi nghe lời này, ả tức giận đến mức nuốt m.á.u vào trong, nhảy xuống xe ngựa giơ roi lên quất.

“Con tiện nhân này! Thật to gan dám đến trước mặt ta khiêu khích, Hầu phủ của chúng ta không có con sao? Còn cần ngươi sinh ra! Bây giờ ta sẽ cho ngươi mang theo đứa con hoang này đi về miền cực lạc.”

Lưu Nương co ro trên mặt đất, dùng tay che bụng, chỉ vài roi là da thịt nứt toác. 

Đương nhiên không đủ hả giận, Chiêu Hoa còn muốn đánh tiếp thì bị Tạ Chủy chạy đến nắm lấy, thuận thế đẩy ả ngã xuống đất.

Hắn nhìn từ trên cao xuống rồi nói:

“Gây sự đủ chưa. Để cho người ta vây quanh xem trò cười à, về phủ rồi nói tiếp.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8