Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tiểu Hắc Xà Của Ta Là Thượng Cổ Bàn Long
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-01-30 04:26:40 | Lượt xem: 2

Ảo ảnh lão giả dẫn Vân Tẫn Uyên đứng giữa hồ, rồi quay sang ta: “Tiểu cô nương, ngươi có bằng lòng tiếp nhận sự hy sinh của hắn không?”

Ta lắc đầu, nước mắt che mờ tầm mắt: “Ta thà chết…”

“Chuyện này không phải do ngươi quyết định.”

Lão nghiêm giọng, “Hắn đã quyết tâm. Giờ ta hỏi ngươi, ngươi có nguyện cùng hắn ký kết vĩnh hằng chi khế, từ nay linh hồn tương liên, sinh tử có nhau hay không?”

Ta sững sờ: “Khế ước gì?”

“Là tối cao khế ước của Long tộc,” lão chậm rãi giải thích,

“Thiêng liêng hơn hôn ước, vĩnh hằng hơn huyết thệ. Một khi lập khế, linh hồn hai ngươi sẽ trói buộc mãi mãi, dù luân hồi chuyển thế cũng sẽ tìm thấy nhau.”

Ta nhìn về phía Vân Tẫn Uyên trong hồ.

Chàng đang nhìn ta, ánh mắt tràn đầy ôn nhu cùng chờ mong.

“Ta nguyện ý.” Thanh âm ta rất khẽ, nhưng kiên định vô cùng.

Lão giả gật đầu, tiếp tục tụng chú.

Vân Tẫn Uyên khép mắt, song thủ kết ấn.

Đột nhiên, trước ngực chàng bừng lên kim quang chói lọi, một giọt máu vàng từ nơi tâm mạch chậm rãi trồi ra, lơ lửng giữa không trung.

Khoảnh khắc tâm huyết rời thân, Vân Tẫn Uyên phát ra một tiếng rên đau đớn trầm thấp.

Thân thể chàng bắt đầu biến hóa — tứ chi co rút, da thịt nổi vảy, hình thể dần thu nhỏ…

“Vân Tẫn Uyên!”

Ta giãy giụa muốn bò tới, lại bị một lực lượng ôn hòa nâng lên, nhẹ nhàng đặt vào trong hồ.

Nước hồ màu vàng bao bọc lấy ta.

Giọt tâm huyết kia dung nhập vào trước ngực ta, một dòng ấm áp tức thì lan khắp tứ chi bách hài.

Cơn đau dữ dội nơi lưng dần dịu lại, hắc khí bị kim quang từng chút một bức ra ngoài.

Ta nhìn về bờ hồ.

Nơi đó không còn bóng dáng long tộc thanh niên cao lớn tuấn mỹ nữa, chỉ còn lại một tiểu hắc xà quen thuộc, yếu ớt nằm sấp trên mặt đất, vảy xám xịt không ánh sáng.

“Vân Tẫn Uyên!” Ta muốn bò ra khỏi hồ để ôm lấy chàng, nhưng bị ảo ảnh lão giả ngăn lại.

“Chớ động, trị liệu chưa hoàn tất.”

Ta chỉ có thể trơ mắt nhìn — Vân Tẫn Uyên, giờ lại trở về hình dạng tiểu hắc xà —
chật vật bò về phía ta.

Chàng bò rất chậm, rất khó nhọc, tựa như mỗi bước đều dốc cạn toàn bộ sức lực.

Cuối cùng, chàng tới được bờ hồ. Thân thể nhỏ bé run rẩy, nhưng vẫn cố ngẩng đầu nhìn ta.

Đôi mắt đen như hắc diệu thạch kia vẫn như thuở ban đầu, quan tâm cùng yêu thương trong đó không hề vơi giảm.

“Ngốc quá…” Ta nghẹn ngào vươn tay.

Chàng lập tức trườn lên lòng bàn tay ta, cái đầu nhỏ lạnh lẽo khẽ cọ vào ngón tay ta —
giống hệt vô số lần trước kia.

Kim quang trong hồ ngày càng rực rỡ, ý thức ta dần mờ đi.

Ấn tượng cuối cùng là Vân Tẫn Uyên quấn chặt nơi cổ tay ta, cùng ta chìm sâu vào làn nước vàng óng…

Khi ta tỉnh lại lần nữa, phát hiện mình đang nổi trên mặt hồ. Nỗi đau nơi lưng đã hoàn toàn biến mất.

Vân Tẫn Uyên vẫn quấn trên cổ tay ta, dường như đã ngủ say.

“Vân Tẫn Uyên?” Ta khẽ gọi.

Chàng cử động nhẹ, ngẩng đầu lên. Ánh mắt đầy mệt mỏi, nhưng lấp lánh niềm vui khó giấu.

Ảo ảnh lão giả đã nhạt đến mức gần như tan biến: “Trị liệu đã thành, thực cốt chi độc đã được thanh trừ. Tiểu cô nương, hãy trân trọng hắn. Tâm huyết Long tộc không dễ dàng trao ra.”

“Ta sẽ.” Ta cẩn thận nâng Vân Tẫn Uyên lên, nhẹ hôn lên cái đầu nhỏ của chàng, “Dùng cả sinh mệnh của ta để trân trọng.”

Lão giả hài lòng gật đầu, thân ảnh dần tan đi: “Nhớ kỹ, đây chỉ là khởi đầu. Con đường của hai ngươi… còn rất dài…”

Theo chữ cuối cùng rơi xuống, thân ảnh lão hoàn toàn tiêu tán.

Kim quang trong hồ cũng dần tắt, trở lại làn nước trong thường.

Ta ôm Vân Tẫn Uyên bước ra khỏi thánh trì. Y sam đã khô ráo, nơi lưng chỉ còn lại một vết sẹo nhạt mờ.

Vân Tẫn Uyên trông vô cùng mệt mỏi, nhưng vẫn cố tự mình bò đi.

“Đừng gắng nữa.” Ta nhẹ nhàng nâng chàng lên, “Giờ đến lượt ta chăm sóc ngươi.”

Chàng không còn cố chấp, ngoan ngoãn cuộn mình trong lòng bàn tay ta.

Ta cảm nhận rõ sự suy nhược của chàng — mất đi năng lực hóa hình, đối với chàng, là đả kích lớn hơn những gì biểu hiện ra ngoài.

Đúng lúc ấy, trước mắt ta đột nhiên hiện lên những dòng chữ bán trong suốt quen thuộc:

【Đừng nản lòng, vẫn còn cách khôi phục lực lượng cho Vân Tẫn Uyên】

【Hãy tìm thánh vật truyền thuyết của Long tộc — Thiên Long Tỷ】

【Nó được cất giấu tại Thần Điện Băng Phong ở Cực Bắc Chi Địa】

【Chỉ có khế ước linh hồn mới có thể khai mở thần môn】

Hai mắt ta bỗng sáng rỡ: “Vân Tẫn Uyên, ngươi xem kìa!”

Chàng ngẩng đầu nhìn dòng chữ, trong mắt lóe lên một tia hy vọng, nhưng chẳng bao lâu sau lại ảm đạm xuống, truyền đến một nghi vấn — nơi nguy hiểm như thế, thực sự đáng để mạo hiểm sao?

“Đương nhiên là đáng.” Ta kiên định đáp lời, “Giống như ngươi từng vì ta mà không chút do dự.”

Chàng trầm mặc một lát, rồi truyền đến cảm xúc ấm áp, dung hợp giữa biết ơn và yêu thương.

Ta cẩn thận đặt chàng lên vai, rời khỏi long tộc di tích. Bên ngoài là khu rừng xa lạ, ánh dương xuyên qua tầng lá, rọi xuống vô số vệt sáng rải rác.

“Tiếp theo, chúng ta đi đâu?” Ta khẽ hỏi.

Vân Tẫn Uyên dùng đuôi chỉ về phương bắc.

Ta mỉm cười: “Cực Bắc chi địa?”

Chàng gật đầu, cái đầu nhỏ cọ cọ vào má ta.

“Được, vậy chúng ta đi Cực Bắc.” Ta bước từng bước vững chắc về phía trước, “Bất quá trước đó, ngươi phải nghỉ ngơi cho tốt.”

Chàng truyền đến ý tứ đồng thuận, rồi ngoan ngoãn cuộn mình trên vai ta, khép mắt lại.

Ánh nắng chiếu rọi lên hai ta, kéo bóng một người một xà thành thật dài.

Lần này, ta không còn là tiểu sư muội cần được bảo vệ, mà là người sẽ bảo hộ chàng.

Dù con đường phía trước hiểm trở thế nào, Chúng ta cũng sẽ cùng nhau vượt qua.

Bởi vì tình yêu, chưa từng là sự bảo vệ đơn phương, mà là sự hy sinh và thành toàn lẫn nhau.

Phong hàn nơi Cực Bắc sắc như đao cắt, ta quấn chặt cẩm bào hồ cừu, từng bước để lại dấu chân ngập sâu trong tuyết đến đầu gối.

Vân Tẫn Uyên ẩn mình trong cổ áo ta, chỉ để lộ cái đầu nhỏ, đôi mắt đen như hắc diệu thạch cảnh giác quan sát tứ phương.

“Có lẽ… sắp đến rồi…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8