Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tiểu Thanh Mai Yêu Kiều – Ngô Thải
Chương 87: CHƯƠNG 87

Cập nhật lúc: 2026-03-09 22:47:37 | Lượt xem: 3

Cô nương trừng mắt tức giận, hai má phồng lên, hoàn toàn là bộ dạng trẻ con.

Đối diện với gương mặt ngây thơ đáng yêu như vậy, Úc Thừa Uyên không thể giải thích với nàng tại sao phải đánh nàng, nhìn nhau một lúc, cũng không tìm được lời lẽ thích hợp để giải thích, trong lòng khẽ thở dài, “Ta sai rồi.”

Thấy thái độ của hắn tốt, Diệp Mạt Sơ hừ một tiếng: “Vậy mới đúng.”

Úc Thừa Uyên lắc đầu cười khổ.

Buổi tối, hai tỷ muội nằm trên giường ở khách đ**m, Diệp Mạt Sơ thỉnh thoảng lại lấy tay che miệng cười khúc khích.

Diệp Thanh Ngô nhìn mà buồn cười, hỏi: “Làm sao vậy, sao cứ cười ngây ngô thế?”

Diệp Mạt Sơ bỏ tay xuống: “Có sao?”

Diệp Thanh Ngô chỉ chỉ khóe miệng nàng: “Muội nói xem?”

Diệp Mạt Sơ ôm lấy cánh tay Diệp Thanh Ngô, cười hì hì: “Tỷ tỷ, muội vui.”

Diệp Thanh Ngô: “Chỉ ra ngoài du ngoạn trên hồ một chút mà vui đến vậy sao?”

Diệp Mạt Sơ lật người nằm sấp, hai tay chống cằm, cười đến mức cong cả mắt: “Tỷ tỷ, Thừa Uyên ca ca nói, đợi chúng ta về kinh, chúng ta sẽ thành thân.”

Nói xong mặt đỏ bừng, che mặt lại cười khúc khích.

Diệp Thanh Ngô kinh ngạc, mấy ngày trước cô nương nhắc đến chuyện gả cho Úc Thừa Uyên, ánh mắt thẳng thắn, còn có thể rất lý trí kể ra cho nàng nghe những lý do đồng ý gả cho hắn, sao hôm nay bỗng nhiên lại thẹn thùng thế này.

Nàng véo véo mặt cô nương, buồn cười hỏi: “Hôm nay đã xảy ra chuyện gì, kể cho tỷ tỷ nghe xem.”

Diệp Mạt Sơ nhớ lại cảnh tượng trên thuyền, ôm mặt lắc đầu: “Không có gì cả.”

Diệp Thanh Ngô quá hiểu muội muội mình, vừa nhìn bộ dạng của nàng là biết nàng không nói thật, đưa tay cù nàng: “Còn không chịu nói thật với tỷ tỷ.”

Diệp Mạt Sơ cười khanh khách ngã xuống giường, thở hổn hển, liên tục cầu xin tha thứ: “Tỷ tỷ, muội nói, muội nói.”

Diệp Thanh Ngô buông nàng ra, nằm lại, mỉm cười chờ đợi.

Diệp Mạt Sơ rúc vào người Diệp Thanh Ngô, vùi mặt vào cánh tay nàng cười ngây ngô một lúc, mãi đến khi Diệp Thanh Ngô làm bộ muốn cù nàng lần nữa, lúc này mới mở miệng: “Tỷ tỷ, muội phát hiện Thừa Uyên ca ca là nam nhân.”

Diệp Thanh Ngô bật cười, nhưng cũng hiểu ý tứ trong lời nói này, mỉm cười hỏi: “Vậy là muội thích hắn rồi?”

Diệp Mạt Sơ gật đầu: “Ừm, hình như là vậy.”

Con ngốc này cuối cùng cũng thông suốt rồi, Diệp Thanh Ngô vui mừng cho muội muội, đưa tay chọc mũi nàng, cười trêu: “Mấy hôm trước còn thề son sắt với ta, nói Thừa Uyên ca ca chỉ là ca ca, đợi sau này hắn gặp được nữ tử mình thích, muội sẽ từ hôn, tuyệt đối không làm lỡ chuyện đại sự cả đời của hắn, mới mấy ngày, sao bỗng nhiên lại thay đổi chủ ý rồi?”

Diệp Mạt Sơ hai tay vỗ mặt, ý cười trên môi không sao kìm nén được: “Muội cũng không biết nữa.”

Diệp Thanh Ngô v**t v* đầu cô nương, cảm khái: “Mạt Nhi nhà chúng ta đã lớn rồi.”

Diệp Mạt Sơ ghé sát đầu lại, vẻ mặt nghiêm túc: “Tỷ tỷ, tỷ có lời gì muốn dặn dò muội không?”

Câu hỏi này thật đường đột, nhưng hai tỷ muội tâm ý tương thông, Diệp Thanh Ngô biết ý tứ của cô nương, mỉm cười nói: “Muội không phải là ta, A Uyên không phải là Nghiêm Cảnh Tri, giữa hai người các muội, và giữa ta và Nghiêm Cảnh Tri, cũng không giống nhau.”

“Nếu duyên phận đã đến trước mắt, vậy thì hãy dùng tâm sống tốt những ngày tháng hiện tại, bất kể nhiều năm sau sẽ ra sao, nhưng những niềm vui và hạnh phúc trước mắt này, luôn là chân thật.”

Diệp Mạt Sơ vô cùng tán thành, gật đầu lia lịa nói được, lại hỏi: “Tỷ tỷ, tỷ có hối hận khi gả cho Nghiêm Cảnh Tri không?”

Diệp Thanh Ngô lắc đầu: “Không có gì phải hối hận. Tuy ta không nhớ những chuyện đã qua giữa ta và hắn, nhưng ta nghĩ, lúc trước ta gả cho Nghiêm Cảnh Tri, là lựa chọn tốt nhất của ta lúc đó.”

Diệp Mạt Sơ gật đầu: “Đúng vậy, trong số những người đến cầu hôn, Nghiêm Cảnh Tri được xem là xuất chúng về mọi mặt, lúc đó huynh trưởng dẫn chúng ta lén nhìn hắn, tỷ tỷ gật đầu, huynh trưởng mới đến nói với phụ thân.”

Diệp Thanh Ngô: “Ta nghĩ cũng vậy, có huynh trưởng ở đó, sao có thể để ta gả cho người mà ta không vừa ý. Hơn nữa, ta nghe Xuân Chi kể, ta và Nghiêm Cảnh Tri lúc mới thành thân, cũng sống rất ân ái hòa thuận, cũng có những ngày tháng ngọt ngào. Cho nên, càng không có gì phải hối hận.”

Tuy tỷ tỷ trông có vẻ thật sự đã buông bỏ, nhưng Diệp Mạt Sơ vẫn đau lòng cho nàng, đau lòng vì nàng đã chịu đựng những ấm ức đó một mình bao nhiêu năm qua, đau lòng nói: “Tỷ tỷ, sau này chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa.”

Diệp Thanh Ngô ôm lấy vai cô nương: “Được, sẽ không bao giờ xa nhau nữa, sau này Mạt Nhi nhà chúng ta ở đâu, tỷ tỷ sẽ ở đó.”

Diệp Mạt Sơ vẻ mặt đầy khao khát: “Vậy thì đợi tìm được Hạ Anh, đợi Thừa Uyên ca ca làm xong việc, chúng ta sẽ cùng về Kinh thành, về sau chúng ta sẽ ngày ngày sống cùng nhau, cho dù cả hai đều đã thành thân, cũng phải ngày ngày gặp mặt, bù lại những năm tháng xa cách này. Nếu như việc nhà bận rộn, thật sự không có thời gian, vậy thì hai ngày gặp một lần, không thể lâu hơn nữa.”

Diệp Thanh Ngô cười đáp: “Được.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8