Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tiểu Thư Chưa Đụng Tường Nam
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:32:08 | Lượt xem: 3

Một di nương, mạnh mẽ cả nửa đời, thật cũng cô đơn đáng thương.

 

hiện tại kinh thành đông, băng giá tuyết rơi cũng dễ , quyết định đợi đến sang xuân, để di nương yên tâm hẵng lên đường cũng muộn.

 

Khi cầm gói đồ đến góc phố, thấy Chu Kim An.

 

Hắn cao lớn tuấn tú, một chiếc xe ngựa, im lặng .

 

Ta bước tới, khom hành lễ.

 

“Biểu ca, đây Nam Quỳnh nhiều đắc tội, xin thứ . Hôm nay từ biệt, mong chuyện đều .”

 

Hắn nhẹ giọng : “Lên xe .”

 

Ta ngẩn .

 

Hắn đưa đến một sân viện nhỏ nhắn xinh xắn.

 

“Đây là ?” Ta quanh.

 

Hắn cụp mắt: “Muội ở đây , sẽ đưa về phủ.”

 

Ta nghi ngờ .

 

Hắn đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt trào dâng cảm xúc khó hiểu.

 

“Ngày đó cứu , vì bơi giỏi.”

 

Ta từng cố tình ngã xuống ao mặt , khi cứu thì chuột rút, còn kéo lên bờ.

 

Ta gật đầu: “Biểu ca thích Nguyễn cô nương, dù thế nào cũng nên cứu nàng .”

 

Hắn mím môi, im lặng .

 

Ta do dự một lúc vẫn : “Ta đẩy nàng.”

 

Hắn ngắt lời : “Muội cần giải thích chuyện , lẽ Tố Tâm nhất thời hoảng sợ nên hiểu lầm.”

 

“Biểu ca tin ?” Ta chút kinh ngạc.

 

Hắn nhàn nhạt :

 

“Chúng ở bên ba năm, tuy … hành vi thỉnh thoảng đắn nhưng bản tính đơn giản lương thiện, dùng những thủ đoạn bẩn thỉu.”

 

Đột nhiên mắt đỏ hoe, : “Biểu ca , trong lòng càng thêm áy náy.”

 

Sân viện yên tĩnh vang lên tiếng cành cây xào xạc, ánh hoàng hôn mùa đông loang lổ chiếu sân, kéo dài bóng , ngay cả giọng của Chu Kim An dường như cũng mất sự chân thật.

 

“Hiện tại, phủ Thái phó chút hiểu lầm về , đợi Tố Tâm gả đến, sẽ chuyện tử tế với nàng , bao lâu nữa thì thể trở về.”

 

Ta do dự hỏi: “Trở về… gì?”

 

Hắn chăm chú, hồi lâu mới :

 

“Ta sẽ nạp .”

 

Ta kinh ngạc mở to mắt, thực sự thể tin Chu Kim An sẽ những lời như .

 

“Tại, tại , đột nhiên…”

 

Ánh mắt sâu thẳm: “Hôm đó cử chỉ mật với nam tử mặt , tìm nhà khá giả trong kinh thành e là dễ, rơi cảnh ngộ , cũng trách nhiệm, nạp , là cách giải quyết nhất.

 

“Sau , tuy và Tố Tâm chênh lệch về danh phận nhưng những gì dùng, , đều khác nàng chút nào.”

 

Trong lòng cuộn trào sóng dữ, nhất thời gì.

 

Lúc vẻ mặt bình tĩnh yên hòa, dường như còn chứa một tia dịu dàng, khiến cảm thấy chút xa lạ.

 

Im lặng hồi lâu, mới :

 

“Biểu ca, cảm ơn suy nghĩ nhiều cho nhưng giờ Nguyễn cô nương, thích nàng lắm, những chuyện hoang đường mấy năm nay, xin biểu ca quên hết . Ta định về phủ Thượng thư nữa. Ta sẽ sân viện .”

 

Hắn kinh ngạc , môi mở đóng, dường như tin từ chối.

 

“Muội là nữ tử, ở đây thì thể ?”

 

“Nam Quỳnh! Ta và di nương đều nghĩ đến vị trí chính thất nhưng hiện tại hôn sự của và Tố Tâm định, thể đổi. Ta hứa với , tuyệt đối sẽ đối xử khác biệt với . Tố Tâm cũng là phẩm hạnh , dù , chắc chắn sẽ giày vò như những nữ tử khác trong hậu viện.”

 

“Muội tính tình đơn giản, hiểu sự gian nan của thế gian , phủ Thượng thư che chở, sẽ chịu nhiều khổ sở.”

 

“Nam Quỳnh, dù chúng cũng tình bạn thời niên thiếu, sẽ hại , đừng tùy hứng.”

 

Hắn vốn ít , hiếm khi nhiều như .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8