Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tiểu Thư Chưa Đụng Tường Nam
Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:32:10 | Lượt xem: 3

Đến nơi mới đó là một tòa nhà lớn.

 

Ta xuống xe với đầy sự nghi ngờ, những hầu đào tạo bài bản lập tức tiến đến, đưa áo choàng và lò sưởi tay.

 

Bà ngoại đưa đến phòng khám của phủ, cô bé theo.

 

Còn dẫn đến một tòa nhà nhỏ trong một khu viện yên tĩnh và đẽ, bên trong đồ vật sang trọng tinh xảo, đầy đủ thứ.

 

Hai nha tươi , cung kính tiến lên hầu hạ.

 

Đêm đó, trong chăn gấm ấm áp, nghĩ mãi và ai mối duyên tiền định giàu sang phú quý như .

 

Thôi thì nghĩ nữa.

 

Cứ coi như đây là một nữa ông trời ưu ái.

 

Từ ngày đó, sống một cuộc sống sung sướng hơn gấp trăm ở phủ Thượng thư.

 

Chưa kể đến việc ngày nào cũng mặc quần áo , ăn ngon, cũng hầu hạ.

 

Những món điểm tâm khó mua nhất ở kinh thành, những món trâm cài, đồ trang sức đắt nhất ở Như Ý phường, thậm chí cả những cuốn truyện tranh mới , đều lượt xuất hiện mắt .

 

Bệnh của bà ngoại khỏi hẳn, bà ở trong một viện nhỏ yên tĩnh phía , đại phu chuyên môn chăm sóc.

 

Cô bé béo lên nhiều, ngày nào cũng nhảy nhót tung tăng, lúc thì ăn điểm tâm, lúc thì chơi xích đu, rằng cuối cùng cũng sống cuộc sống trong mơ.

 

Ta hỏi: “Ngươi đan giỏ tre nữa ?”

 

Cô bé bĩu môi: “Sống thế , ai còn đan cái đó nữa? Đợi đến ngày chủ nhân trở về, phát hiện tìm nhầm , lúc đó về học nghề cũng muộn.”

 

Ta suy nghĩ một chút, thấy lý.

 

Ở đây gần một tháng, từng gặp chủ nhân của tòa nhà nào.

 

Ta hỏi Hà quản gia, ông ha ha chủ nhân đang bận việc bên ngoài, đợi xong việc sẽ đến, cứ yên tâm ở .

 

Đêm giao thừa, đang trong căn phòng ấm áp ăn bữa cơm tất niên thịnh soạn cùng bà ngoại và cô bé, cô bé ăn no buồn ngủ, cùng bà ngoại về viện ngủ sớm.

 

Ta lên giường một lúc, chỉ thấy n.g.ự.c nóng ran, bèn khoác áo choàng dệt gấm viền lông, tuỳ ý trong viện.

 

Cách hành lang cửa sổ chạm trổ, thấy từ xa hai đại phu của phủ vội vã về phía viện.

 

Ta ý định theo.

 

Ta vốn tưởng rằng viện đường nhưng khi qua một cánh cửa treo hoa, thấy thông với một tòa nhà lớn khác.

 

Có lẽ vì là đêm giao thừa nên trong viện chẳng mấy .

 

Hai đại phu một căn phòng, trong từ cửa sổ hé mở.

 

Giữa căn phòng, chiếc giường dài, một nam nhân trẻ tuổi đang đấy.

 

Hắn mặc áo choàng lông cáo, để lộ nửa cánh tay nhuốm máu, sắc mặt tái nhợt nhưng thể che giấu ngũ quan tuấn tú sắc sảo.

 

Là nam nhân mà hôm đó ôm chặt khi ướt sũng!

 

Ta vô cùng kinh ngạc.

 

Hai tòa nhà lớn liền kề , ở giữa đường thông, mà đại phu của phủ xuất hiện ở đây…

 

Chẳng lẽ nam nhân duyên tiền định với ?

 

Nam nhân đột nhiên ngẩng đầu, về phía cửa sổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8