Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tiểu Thư Chưa Đụng Tường Nam
Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:32:10 | Lượt xem: 3

Hắn chớp chớp hàng mi dài, nhỏ giọng lệnh cho trong phòng lui , im lặng một lát, : “Vào .”

 

Ta sửng sốt, cách lớp cửa sổ hỏi: “Là ?”

 

Khóe môi nam nhân khẽ nhếch lên một độ cong dễ nhận :

 

“Ừ, nàng đấy.”

 

Ta mang theo một trái tim đập “thình thịch”, chậm rãi bước .

 

Ta tò mò quan sát , cũng lặng lẽ .

 

Trong phòng thắp khá nhiều nến, khiến đôi mắt phản chiếu ánh sáng lung linh, trông sáng ngời.

 

Khoảnh khắc đó, trong đầu lóe lên một ý nghĩ, chắc hẳn đôi mắt cũng sáng ngời vô cùng.

 

Toàn toát lên vẻ lạnh lùng, giữa hai hàng lông mày một vết máu, trong phòng thoang thoảng mùi m.á.u tanh.

 

kỳ lạ là hề cảm thấy sợ hãi.

 

“Ngài là chủ nhân của tòa nhà ?” Ta lên tiếng hỏi.

 

Hắn gật đầu: “Ừ.”

 

“Tại giúp bọn ?” Ta hỏi.

 

ánh mắt nhàn nhạt , :

 

“Dù gì thì nàng cũng gả cho , thể để nàng chịu khổ bên ngoài.”

 

Ta trợn tròn mắt: “Tại gả cho ngài?”

 

Hắn bình thản, giọng trong trẻo:

 

“Hôm đó, chẳng nàng chủ động nhào lòng ? Ta và nàng mật như mặt , lẽ nào nên cưới nàng?”

 

Hắn như thể đó là lẽ đương nhiên, đầu óc nhất thời kịp phản ứng, thấy lý nhưng thấy gì đó .

 

họ ngài phận cao quý, truy cứu tội phạm thượng là mở lòng khoan hồng, sẽ vì chuyện mà cưới ?”

 

Giọng trầm nhưng sức quyến rũ:

 

“Ta từ nhỏ sách hiểu lý lẽ, khiến danh tiếng của nữ tử tổn hại thì đương nhiên chịu trách nhiệm. Chẳng lẽ nàng ý định ? Nàng thấy ướt sũng ôm một nam tử là chuyện nhỏ quan trọng ?”

 

Ta vội vàng lắc đầu: “Tất nhiên . Ta đương nhiên hy vọng ngài thể cưới .”

 

Hắn gật đầu: “Nàng ý định thì nên tuân theo.”

 

Ta nhíu mày, mở miệng định gì đó nhưng nên như thế nào.

 

Hắn tiếp tục : “Chỉ là chuyện cưới xin còn chờ thêm một thời gian nữa, bởi vì——”

 

Nói đến đây, đột nhiên dừng .

 

Ta đợi mãi, cúi thấp đôi mắt nhưng mở miệng.

 

Ta nhịn hỏi: “Bởi vì ?”

 

“Ừ?”

 

Hắn ngẩng đầu lên, dường như quên những gì .

 

Ta nhắc : “Tại chuyện cưới xin của chúng chờ thêm một thời gian nữa?”

 

Hắn cong môi, : “Gần đây gặp một chuyện trong triều, ngoài nhiều, hiện vẫn đang xử lý phiền phức, nếu nàng dính líu đến , khó tránh khỏi sẽ ảnh hưởng.”

 

Ta “Ồ” một tiếng.

 

“Vậy nên ngươi chỉ sắp xếp ở tòa nhà bên cạnh, chứ đến tìm , là sợ liên lụy đến ?”

 

“Ừ.”

 

Ta bỗng chút cảm động, chân thành :

 

“Chuyện hôm đó vốn là do chủ động, phận ngài cao quý, bằng lòng cưới là hành động của bậc quân tử, hiện giờ mà tính toán trăm phương ngàn kế, cảm kích. Bất kể ngoài ngài như thế nào, liên quan gì đến , chúng quyết định kết vợ chồng thì đương nhiên cùng tiến cùng lùi.”

 

Hắn lặng lẽ một lúc lâu, trong mắt lấp lánh ánh sáng yếu ớt.

 

“Nếu như , nàng hãy gọi một tiếng để xem.”

 

“Gọi gì?”

 

“Gọi là phu quân.”

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8