Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tin Nhắn Lúc Nửa Đêm
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:12:11 | Lượt xem: 3

“Một mồm nuốt mười” thậm chí còn xổm bên vách tường ngáp ngắn ngáp dài, cô đối mặt với màn hình điện thoại, xem đang tính chuẩn rời khỏi.

Không lẽ vì sự can thiệp của mà dòng thời gian diễn biến ban đầu của sự việc đổi?

nắm chặt điện thoại, thể tưởng tượng ngày mai bản sẽ trải qua những gì, khi ch.ết sợ còn trải qua một cuộc bạo lực mạng.

Thời gian cứ từng giây từng phút trôi qua, hành lang hề một chút bất thường nào, “một mồm nuốt mười” bắt đầu rời khỏi, bất lực sang lời xin với chú cảnh sát, tắt điện thoại thì bỗng dưng màn hình phía tối đen.

Hình như thứ gì đó che , tiếp theo đó liền giọng của cô gái vang lên từ phía bên : “Mày là ai?!”

hô lên nguy , khoảnh khắc đó dựa theo bản năng xông khỏi cửa phòng, nhưng điều khiến kinh ngạc đó chính là, hành lang trống rỗng, một bóng .

vội vàng tới kiểm tra chiếc điện thoại đang giấu trong góc, là do căng thẳng quá chứ mỗi bước đều cảm thấy ai đó đang theo , nhưng mặt đất rõ ràng chỉ mỗi cái bóng của mà thôi.

Thế là đành nuốt ngược bao nhiêu khó chịu bụng để góc, mới phát hiện thì chỉ là do pin điện thoại đủ nên mới sập nguồn.

chính lúc bấm nút mở nguồn thì màn hình như thường lệ sáng đèn, mà chỉ từ từ xuất hiện dòng chữ màu đỏ:

“Đừng ngẩng đầu lên.”

Một bàn tay lạnh như băng đột nhiên giữ lấy vai .

theo bản năng ngẩng đầu lên , phát hiện khuôn mặt của phụ nữ mặt rách đang dần lộ từ trần nhà.

Trong tay nó một sợi dây đang siết chặt lấy cổ .

Vào giây phút tử vong, bên ngoài cửa sổ một tia sét đánh , kinh hoàng thấy mặt đất cả hàng dấu chân đầy m.á.u rõ ràng, trải dài cho đến góc giấu điện thoại.

Đây thứ 5 tỉnh .

Lần về kỳ nghỉ một ngày, bạn cùng phòng của ai cũng còn ở đây.

Nhìn đang háo hức thu dọn hành lý bàn luận xem kỳ nghỉ sẽ , trong lòng cảm thấy phức tạp vô cùng.

“Uây, Tiểu Diệp, kỳ nghỉ tính đấy?” Đột nhiên Lưu San hỏi .

sức mà lực đáp: “Dù thì ba cũng bận bịu rảnh quan tâm sống ch.ết, chẳng thà ở ký túc xá, chứ về gì cho mệt.”

“Thế , mỗi chán mấy, ngoài chơi với bọn tớ ?” Triệu Na Na sang .

sang Cổ Tầm dường như đang vờ như thấy gì liền khép đôi chân đang banh càng tứ tung, đáp: “Làm gì mà một chứ, kỳ nghỉ nào Cổ Tầm cũng ở ký túc xá mà, buồn chán .”

“Cậu là do nhà quá nghèo, đến mức mua nổi vé tàu, ký túc xá để ăn chực điện nước thì nữa cơ?” Lưu San châm chọc, sắc mặt khinh khỉnh quăng bộ đồ vali.

“Chứ còn gì nữa.” Triệu Na Na khẩy, “Trong thẻ của tụi còn nhiều tiền như thế, dễ gì buông tha cho ? Một con nhà quê tìm bạn trai, ở ký túc xá cũng đáng lắm. Tiểu Diệp xinh thế thể giống con nhỏ , mau mau thoát ế dẫn bạn trai về mắt cho bọn tớ xem chớ, hahaha.”

“Là trời, đừng nữa.” Tim rớt ngoài luôn , dù cho Cổ Tầm luôn tỏ vẻ chăm chú học bài, nhưng thừa âm thanh của họ nhỏ chút nào, bờ vai mong manh của Cổ Tầm đang nhẹ run lên, chứng tỏ là vẫn luôn rỏ hết từng chữ một.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8