Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tỉnh Giấc Đích Nữ Chỉ Muốn Kiếm Tiền
Chương 7: Phần 7

Cập nhật lúc: 2026-03-08 12:42:08 | Lượt xem: 4

15.

 

Trong câu chuyện kia, ngoài ta, còn một người khác cũng là đại oan gia, đó chính là Nhị hoàng tử Tiêu Cảnh Dụ.

 

Cũng là phu quân tương lai của Thẩm Huyên.

 

Khác với Tiêu Cẩn Ngôn, dù Tiêu Cảnh Dụ là con thứ nhưng từ nhỏ đã được nuôi dưỡng dưới chân hoàng hậu, được hoàng thượng sủng ái.

 

Dù Tiêu Cảnh Dụ có tuấn tú tới đâu, ngôi vị đáng lẽ được giữ vẫn bị cướp mất, kết cục cũng không khá hơn ta là mấy.

 

Thấy ta nhìn mình chằm chằm, Tiêu Cảnh Dụ cười mỉa mai.

 

“Ồ, Thẩm tiểu thư ra tay thật độc.”

 

Ta giật mình, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo.

 

“Ngài đã thấy hết rồi?”

 

Hắn nhướng mày, không trả lời mà hỏi lại.

 

“Ngươi nghĩ bản hoàng tử mù sao?”

 

Ừm, cũng có thể mù được.

 

Khi ta đang nghĩ có nên làm mù hắn ngay tại chỗ không, thì bất chợt nghe thấy tiếng bước chân vội vã từ hành lang.

 

Ta thầm mắng một tiếng xui xẻo.

 

Quả nhiên! Tên Tiêu Cẩn Ngôn đó vẫn còn để lại hậu chiêu!

 

Tiêu Cảnh Dụ rõ ràng cũng nghe thấy, hắn cúi xuống nhìn ta với vẻ thích thú.

 

“Ồ, có người đến rồi, Thẩm tiểu thư định thoát thân thế nào đây?”

 

“Nhị hoàng tử muốn biết sao?”

 

Ta ngâm mình trong nước, mỉm cười.

 

“Ngài cúi xuống, ta sẽ nói cho.”

 

Có lẽ dáng vẻ tự tin của ta khiến hắn tò mò, hắn không nhịn được mà cúi xuống, ghé tai lại gần.

 

Chỉ nghe thấy tiếng “tùm”một tiếng.

 

Ta kéo hắn xuống hồ, hai tay bám chặt lấy cổ hắn, vùi mặt vào n.g.ự.c hắn.

 

Rồi trong ánh mắt sửng sốt của hắn, ta cất giọng lên.

 

“Nhị hoàng tử cứu mạng!”

 

“Tiểu nữ không có gì báo đáp, chỉ đành lấy thân báo đáp thôi!”

 

Dù ai được lợi, cũng không thể để Tiêu Cẩn Ngôn được lợi!

 

Ta không tin, là đối thủ tranh đoạt hoàng vị, Tiêu Cảnh Dụ lại đi giúp Tiêu Cẩn Ngôn đối phó ta!

 

16.

 

Thẩm Huyên dẫn người đến bên hồ, thấy cảnh Tiêu Cảnh Dụ bế ta từ dưới nước lên, nàng sững người.

 

“Sao lại là ngài?”

 

Tiêu Cảnh Dụ vừa bị ta hại một phen, lòng còn tức giận, nghe thấy vậy làm sao có thể vui vẻ đáp lại?

 

“Thẩm đại tiểu thư trông có vẻ thất vọng?”

 

Mặt Thẩm Huyên biến sắc, định phản bác thì nghe thấy có người hô to: “Ngũ hoàng tử rơi xuống nước rồi!”

 

Những gia đinh hộ vệ mà Thẩm Huyên mang theo liền nhảy xuống nước cứu người.

 

Không bao lâu, Tiêu Cảnh Dụ cũng kéo được Tiêu Cẩn Ngôn, người đã ngâm dưới nước một lúc lâu, lên khỏi mặt nước.

 

Nhìn khuôn mặt trắng bệch của Tiêu Cẩn Ngôn, mắt Thẩm Huyên đỏ hoe.

 

“Trường Ngôn ca ca?!”

 

“Chuyện này là thế nào?!”

 

Nghe thấy lời đó, ta biết đã đến lúc mình ra tay.

 

Ta khẽ rên một tiếng, mở mắt ra.

 

Quả nhiên, thấy ta tỉnh lại, Thẩm Huyên liền chuyển hết sự chú ý về phía ta.

 

“Thẩm Trân?! Ngươi và Ngũ hoàng tử đã xảy ra chuyện gì?”

 

“Tại sao lại cùng rơi xuống nước?”

 

Nhìn thấy Tiêu Cẩn Ngôn đã sắp hết hơi dưới nước, mà Thẩm Huyên vẫn không quên kế hoạch với hắn, thật là tận tụy quá nhỉ!

 

Ta thầm đảo mắt, nhưng bên ngoài lại phải làm ra vẻ sợ hãi, bật khóc.

 

“Tỷ tỷ?! Cầu xin tỷ tha cho muội đi!!”

 

“Trân nhi không thấy gì cả, thật sự không thấy gì cả…!!”

 

Nói xong, ta rùng mình một cái, trước ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, thẳng lưng ngã xuống đất bất tỉnh.

 

“Thẩm Trân! Ngươi nói nhảm gì thế?!”

 

Thẩm Huyên bị ta làm cho sững sờ, đến khi nhận ra thì ta đã lại ngất đi.

 

Thẩm Huyên tức đến phát điên, bước nhanh tới định lay ta dậy.

 

Nhưng không ngờ lại nghe thấy tiếng kêu thất thanh từ trong đám đông.

 

“Ngũ hoàng tử có vẻ sắp không qua khỏi rồi?!”

 

Mọi người lập tức hỗn loạn, đổ xô đến chỗ Tiêu Cẩn Ngôn.

 

Đợi khi đám đông đã tản ra, ta mở mắt, nhìn Tiêu Cảnh Dụ bên cạnh, nói:

 

“Đa tạ đại ân của điện hạ, Thẩm Trân sau này nhất định sẽ lấy cỏ kết vòng, báo đáp ngài!”

 

Tiêu Cảnh Dụ nhìn ta, cười mỉa.

 

“Thẩm tiểu thư không phải vừa nói lấy thân báo đáp sao?”

 

Ta nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn, ánh mắt càng lúc càng sáng.

 

“Có chuyện tốt như vậy sao?”

 

“Điện hạ khi nào đến hỏi cưới đây? Danh sách của hồi môn ta đã chuẩn bị xong, bảo đảm không để ngài thiệt thòi đâu…”

 

Ta còn chưa nói xong, đã thấy tai của Tiêu Cảnh Dụ đỏ bừng.

 

Hắn lập tức buông ta ra, để lại một câu.

 

“Không biết xấu hổ!”

 

Rồi vội vã rời đi.

 

Ta ngồi một mình, vắt bớt nước trên tay áo, thắc mắc.

 

“Chạy gì chứ? Thấy ít sao? Có thể thương lượng mà!”

 

Ta là người chẳng có gì, chỉ có tiền thôi!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8