Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tình Yêu Của Anh Tôi Không Dám Nhận
Chương 596

Cập nhật lúc: 2026-03-23 14:07:46 | Lượt xem: 2

“Không lo.” Lệ Đình Tuấn cúi đầu nhẹ nhàng dựa vào đỉnh đầu của cô, cọ cọ mấy cái, hít hà mùi thơm nhàn nhạt của cơ thể cô, lại dừng mấy giây, khàn khàn giọng trả lời: “Vô Nhật Huy đến đây rồi..”
Đã gần ba ngày Lệ Đình Tuấn không ngủ, làm việc liên tục với cường độ cao, người thì ở ngoài mà trong lòng lại nhớ nhung Kiều Phương Hạ, lăn lộn kiểu gì cũng không ngủ được.

Giờ phút này ôm được cô vào lòng anh mới cảm thấy an tâm, cơn buồn ngủ cũng dâng lên, nói xong câu nói kia lập tức im lặng.

Kiều Phương Hạ bị anh vây trong lòng không nhúc nhích được, dứt khoát nằm yên không lãng phí sức lực nữa.

Cô cũng không biết rốt cuộc mình có thiếp đi chút nào không, lần thứ hai mở mắt ra chính là vì tiếng nói chuyện của Hứa Phi Phàm và Từ Xán Dương từ ngoài hành lang truyền vào.

Cô mơ màng cầm di động trên đầu giường lên xem giờ, đã một giờ sáng rồi.

Tự nhiên cô muốn đi vệ sinh nên đứng dậy mở đèn lên, vào phòng vệ sinh.

Mà lúc này cách một vách tường có thể loáng thoáng nghe được nội dung trò chuyện của Hứa Phi Phàm và Từ Xán Dương.

“… Cậu cũng thấy rồi đấy, người bế Đình Trung khi nãy chính là vệ sĩ theo bên cạnh ba ruột của thằng bé.”
“Không phải cậu nói quan hệ giữa bọn họ rất phức tạp à? Chỉ cần hai người họ chưa kết hôn thì tôi có thể làm ba kế của đứa nhỏ.

Hứa Phi Phàm cười khẩy, thấp giọng chửi thề một tiếng, sau đó lại nói: “Cậu cứ nằm mơ đi!”
“Cậu thích Phương Hạ à?” Một lúc sau, Từ Xán Dương hỏi.

Hứa Phi Phàm hơi khựng lại rồi mới đáp: “Tôi rất tán thưởng cô ấy.

Tôi khuyên cậu cũng dừng lại ở mức tán thưởng thôi, cậu không biết..”
Kiều Phương Hạ nghe câu được câu mất, hình như Từ Xán Dương nói muốn theo đuổi cô gì đó, đầu óc cô dần tỉnh táo lại.

Cô đứng lên, mở vòi xả nước vào bồn tắm, định tắm ở đây rồi quay về chỗ Đình Trung ngủ.

Cô còn chưa quay người đã nhận ra Lệ Đình Tuấn đi vào, sau đó dán sát lên lưng cô.

“Mai còn phải dậy sớm nữa..” Kiều Phương Hạ cảm nhận được môi anh mơn man sau thùy tai, mệt mỏi nói thầm: “Anh tha cho tôi đi”
Nếu lại đến lần nữa thì chắc chắn ngày mai cô sẽ không dậy nổi.

“Đấy là người khác, em không cần dậy sớm.” Lệ Đình Tuấn nghe tiếng đối đáp ngoài hành lang, nhỏ giọng trả lời CÔ.

“Tôi muốn tắm.” Kiều Phương Hạ cau mày.

“Vừa hay, cùng tắm đi.”
Lời vừa dứt, Lệ Đình Tuấn đã ôm cô bước vào bồn tắm, anh ngồi ở dưới, đỡ cô ở trên.

Khoảnh khắc Kiều Phương Hạ bị buộc ngồi xuống, hai má lập tức ửng hồng, cau mày nói: “Lệ Đình Tuấn, anh đừng quậy!”
“Như thế này gọi là quậy à?” Lệ Đình Tuấn nhéo eo cô, kéo cô gần sát lại với mình, cắn lên đôi môi hơi sưng của cô.

Đúng là anh cố ý đấy, anh muốn người bên ngoài nghe được Kiều Phương Hạ được anh yêu thương thế nào ở trong phòng..

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8