Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tình Yêu Của Anh Tôi Không Dám Nhận
Chương 650

Cập nhật lúc: 2026-03-23 14:27:47 | Lượt xem: 2

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lệ Đình Tuấn mắt nhìn theo cô, cũng đứng dậy đi theo.

Còn chưa tới phòng vệ sinh, anh đã nghe thấy tiếng nôn mửa của cô.

Anh mở đèn lên thì thấy Kiều Phương Hạ đang nôn ở bồn cầu.

Tối hôm qua, bọn họ chỉ ăn mỗi cháo hoa nên trong dạ dày của Kiều Phương Hạ cũng không có gì, nôn ra cũng đều là nước.

Kiều Phương Hạ cảm thấy có lẽ là cô bị lấy bệnh cảm mạo của Lệ Đình Tuấn rồi.

Đêm qua lúc đi ngủ, cô thấy không được thoải mái cho lắm, sờ lên trán cũng thấy hơi nóng.

“Thế nào? Em bị khó chịu ở đâu?” Lệ Đình Tuấn đứng ở phía sau cô, đau lòng hỏi.

Tay chân của Kiều Phương Hạ mềm nhũn hết cả ra, căn bản là không thể đứng dậy nổi, cô nhỏ giọng yếu ớt trả lời: “Hình như em bị sốt…
Lệ Đình Tuấn ngay lập tức bế cô vào ngồi ở sô pha, nửa quỳ ở trước mặt của cô, dùng tay đo thử nhiệt độ.

Nhưng anh lại không cảm thấy nóng, thấy vẫn bình thường, không có cao giống như nhiệt độ cơ thể của anh.

Lệ Đình Tuấn nhìn hai mắt Kiều Phương Hạ, nhìn sắc mặt Kiều Phương Hạ xanh xanh trắng trắng, cả người tay chân lạnh lẽo, triệu chứng giống như là bị ngộ độc thức ăn.

“Có phải ăn nhầm cái gì không?” Anh xem xét lại, nhẹ giọng hỏi cô: “Hôm qua em ăn cái gì?” Kiều Phương Hạ suy nghĩ một chút: “Buổi sáng ăn một bát cháo trắng với trứng ốp la.

Buổi trưa ở Thuỷ Vân Gian chưa ăn được mấy miếng thì Đường Nguyên Khiết Đan cãi nhau với dì nên em ra ngoài theo.”

Kiều Phương Hạ chỉ cảm thấy hoa mắt choáng váng đầu, do nhiệt kế thì ra ba mươi bảy phẩy một độ, cũng không coi là cao.

Trong người chỉ cảm thấy buồn nôn.

Lệ Đình Tuấn liền gọi điện ngay cho Phó Nhiên gọi điện thoại, hỏi anh ta rằng bị ngộ độc thực phẩm do uống phải rượu quá hạn thì phải làm sao..

Phó Nhiên suy nghĩ một chút, hỏi anh: “Vẫn còn đang nôn hay sao? Có đau bụng hay không? Nếu không buồn nôn cũng không muốn đi vệ sinh thì uống chút nước muối bổ sung là được.

Bây giờ tôi không có ở thành phố Hạ Du, nếu cậu lo lắng quá thì nên đưa cô ấy đi bệnh viện.

Nhưng mà chỉ có một lon rượu trái cây quá hạn mấy ngày thôi, theo lý thuyết mà nói thì không có gì đáng ngại, không cần truyền nước muối..

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8