Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tình Yêu Quay Lại
Chương 03

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:10:24 | Lượt xem: 1

2

Một đám người ăn cơm xong thì đi vào một câu lạc bộ cao cấp thường tới chơi.

Tôi đang đánh bài với mấy người bạn tốt, người bạn uống say ở bên cạnh đang gào khóc ầm ĩ trong phòng karaoke.

“Có phiền không nếu cho tôi một chân.”

Tôi nhìn thấy người tới, sợ đến mức rơi cả bài: “Sao cậu lại tới đây?”

“Không chào đón tôi sao?”

“Hoan nghênh, hoan nghênh.”

Tiết Thừa Diễn tự nhiên ngồi xuống, giống như chúng tôi chưa từng xa lánh nhau.

Một người bạn chơi từ nhỏ thích nói đùa đứng dậy: “Thừa Diễn, tôi tổ chức tụ tập đã gọi cậu rất nhiều lần rồi mà cậu đều không đến. Cậu chỉ nể mặt một mình Ninh Úc. Tôi rất đau lòng đấy.”

Tôi hắng giọng ho một tiếng: “Tiện đường đi thôi, cậu quản nhiều như vậy làm gì?”

“Không phải tiện đường, cố ý chạy tới.”

Ánh mắt cậu bạn từ nhỏ d.a.o động giữa hai người chúng tôi, dáng vẻ hiểu rõ mọi chuyện. Mấy người bạn cùng đánh bài khác quay sang nhìn nhau, càng tỏ vẻ tôi hiểu rồi.

Không phải chứ các cậu hiểu cái gì?

Đến ba giờ rạng sáng, tụ tập mới lục tục kết thúc. Tiết Thừa Diễn đã rời đi từ rất sớm rồi, tôi thở dài một hơi. Tôi cũng không biết nên ôn chuyện với cậu ấy như thế nào nữa.

Tiết Thừa Diễn bắt đầu xa cách tôi từ bao giờ ấy nhỉ, hình như là vào năm thứ ba đại học khi còn đi học. Đó cũng là năm tôi ở bên Lục Sâm.

Tiết Thừa Diễn hỏi tôi: “Cậu thật sự muốn ở bên anh ta sao?”

Tôi trả lời: “Đương nhiên.”

“Cậu sẽ hối hận.”

Cậu ấy để lại một câu nói như vậy rồi rời đi.

Cậu ấy thích tôi, không phải tôi không biết. Nhưng vì để không đánh mất đi người bạn này nên tôi vẫn luôn giả vờ như không biết rõ tình hình.

Nghĩ như vậy thì tôi cũng khá quá đáng.

Hay là cậu ấy có khả năng dự đoán, đã sớm nhìn ra Lục Sâm không thích hợp với tôi.

Lục Sâm này, mặt ngoài là một quý công tử nhưng ở sâu trong nội tâm vẫn là bé trai ở thị trấn nhỏ kia năm đó. Trong lòng anh ta vẫn luôn nghi ngờ tôi xem thường anh ta, những năm nay, vì chú ý đến lòng tự tôn của anh ta mà sự kiên nhẫn của tôi đã sớm cạn sạch rồi.

Lúc tôi về đến cửa nhà, nhìn thấy một người không thể tưởng tượng được ở ngoài cửa.

Trên người Lục Sâm đầy sương lạnh, anh ta đứng ở ngoài cửa, hình như đã đợi rất lâu rồi.

Hiện giờ tôi không quan tâm được đến anh ta, chỉ muốn trở về đi ngủ.

Tôi vừa mở cửa, Lục Sâm cũng muốn chui vào, anh ta hung hăng giữ cửa, đỏ mắt: “Ninh Úc, em biết mà, anh và Hứa Ương Ương chỉ là bạn thôi.”

Tôi bỏ chìa khóa vào trong túi, lạnh lùng nhìn anh ta: “Cho nên?”

“Cho nên, em không nên xích mích với anh vì Hứa Ương Ương.” Anh ta thấy Ninh Úc nhíu mày, lập tức nói lời lấy lòng: “Anh thật sự không thích cô ấy. Em quay về đi, anh sẽ đi tìm Khiết Tây Gia để đặt cho em một bộ váy năm trăm vạn, em nhất định sẽ thích. Tháng sau… Ngày hai mươi lăm tháng sau cũng là ngày tốt lành. Anh tìm…”

Anh ta nói rất nhanh, rất sợ tôi từ chối anh ta. Tôi hít sâu một hơi ngắt lời anh ta.

“Anh cảm thấy chúng ta xích mích là bởi vì cái váy sao? Hay là vì Hứa Ương Ương?”

Anh ta nghe ý nghĩa trong lời tôi nói, giống như không quan tâm những thứ này. Anh ta suy tư một hồi, rồi sau đó con ngươi bỗng nhiên co rụt lại, hiển nhiên lại suy nghĩ lệch lạc.

Anh ta giữ chặt bờ vai của tôi, bờ môi run rẩy: “Có phải em đã yêu người khác rồi hay không, người đó là ai?”

Tôi nản lòng, tên chó này quả nhiên không nghe hiểu tiếng người.

“Tôi và anh xích mích là bởi vì trước giờ anh không có chừng mực. Anh đã cãi nhau với tôi bao nhiêu lần vì Hứa Ương Ương rồi, không thể đếm hết được. Lần nào cũng muốn tôi nhượng bộ, dựa vào đâu chứ?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8