Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tình Yêu Quay Lại
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:10:32 | Lượt xem: 1

Lòng bàn tay tôi vuốt nhẹ ly thủy tinh một chút, không trả lời vấn đề của anh ta.

“Lúc tìm người viết kịch bản, tôi tốn mất ba tháng. Ngày nào cũng theo dõi sát sao không biết ngày đêm. Cuối cùng khiến mình mệt mỏi gục ngã, còn sốt 39 độ.”

Ánh mắt tôi nhìn vào khuôn mặt anh ta, anh ta vẫn nhìn tôi rất dịu dàng. Giống như chắc chắn tôi sẽ thỏa hiệp vì phim.

“Lúc đó anh ở đâu? Anh đang đón sinh nhật với Hứa Ương Ương.”

“Anh…”

Tôi tỏ vẻ như chợt hiểu ra, nói tiếp lời lẽ ẩn ý.

“A, còn có một năm, tôi hẹn anh ra ngoài tản bộ. Anh lại nói với tôi rằng anh không rảnh. Kết quả tôi mở vòng bạn bè xem, anh và Hứa Ương Ương ra bờ sông xem b.ắ.n pháo hoa.”

“Anh, anh cho rằng em không để ý.” Lục Sâm cuống quít giải thích: “Lần đó anh quả thực không biết em bị bệnh. Sau đó không phải anh cũng đã đến bệnh viện chăm sóc em rồi sao? Còn có đêm giao thừa, là mẹ cô ấy bị bệnh, anh đã đồng ý với cô ấy sẽ…”

Tôi vươn tay ra hiệu anh ta tạm dừng, không muốn nghe anh ta giải thích một chữ nào nữa.

“Không cần giải thích nữa, đã hai năm nay tôi chưa đến nhà hàng này rồi. Anh không biết sao? Tôi đã chán đồ ăn nơi này từ lâu rồi.”

Tôi ngồi trên xe nhớ lại vẻ mặt sụp đổ của anh ta. Thật ra từ trước đến nay, vế rách và thất vọng vẫn luôn tích lũy nhiều lần mới ra.

Lúc đi qua đèn xanh đèn đỏ, đúng lúc tôi nghe điện thoại của Tiết Thừa Diễn.

“Cậu có rảnh không? Tới bàn chuyện làm ăn.”

“Làm ăn?”

Tôi không hiểu gì nhưng vẫn chuyển hướng đi theo định vị mà Tiết Thừa Diễn gửi tới.

Không ngờ Tiết Thừa Diễn lại tìm tới… Ông Dụ. Ông ấy là ông lớn đứng đầu trong ngành bất động sản. Mà dưới trướng ông ấy cũng có rất nhiều rạp chiếu phim.

“Tôi vừa nói chuyện làm ăn với chú Dụ, trùng hợp nhắc đến cậu. Mau đưa dự án cho chú Dụ xem.”

Tôi lấy ra dâng lên bằng hai tay, ông ấy lật xem vài trang, khẽ gật đầu. Rồi mới giao cho một thanh niên chừng ba mươi tuổi bên cạnh ông ấy.

“Chuyện phía sau cứ liên hệ với trợ lý của tôi.”

Đây chính là đồng ý. Chỉ cần có thể chiếu ở chuỗi rạp của ông Dụ thì Lục Sâm hoàn toàn không thể bắt chẹt được tôi.

Tiết Thừa Diễn thật sự giúp tôi giải nguy, tôi nói muốn mời cậu ấy ăn cơm.

Cậu ấy nhìn đồng hồ đeo tay một cái, nói muốn cùng về nhà với toi.

Tôi kinh hãi đến mức không quản lý được biểu cảm, há miệng to đến mức có thể nhét vào được một quả trứng gà.

“Cậu tới nhà tôi á.”

“Đúng thế, đã bao lâu dì chưa thấy tôi rồi, chắc chắn rất nhớ tôi.”

Tôi ngậm miệng. Mẹ tôi cực kỳ thích Tiết Thừa Diễn, cậu ấy ở trước mặt người lớn vừa ngoan ngoãn vừa hiền lành, còn nói chuyện rất ngọt ngào, mẹ tôi chỉ hận không thể đổi tôi lấy cậu ấy.

Quả nhiên mẹ tôi vừa nhìn thấy Tiết Thừa Diễn đã cười như nở hoa.

“Tiểu Diễn, đã nhiều năm dì không gặp con rồi. Thật sự là cao lớn, cũng đẹp trai hơn rồi.”

“Dì nhìn càng trẻ đẹp hơn trước kia.”

“Ai nha, đó là bởi vì dì và mẹ cháu hôm nào cũng đi thẩm mỹ làm đẹp. Nhưng mà nếu Ninh Úc ngoan hơn một chút thì tốt. Con bé ấy à, không về nhà kế thừa gia nghiệp. Nhất định phải tự mình mở công ty, khiến dì gấp đến mức”

“Mẹ…”

Tôi nhìn bà ấy oán trách, nào có ai quở trách con gái của mình trước mặt người ngoài như thế.

Mẹ tôi hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của tôi, trên bàn hết gắp thức ăn cho Tiết Thừa Diễn rồi lại hỏi han cậu ấy ân cần. Khiến tôi giống như một diễn viên câm lặng.

Ăn xong còn muốn tôi đưa cậu ấy về, lúc đầu tôi muốn nói cậu ấy cũng có xe.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8