Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tình Yêu Quay Lại
Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:10:40 | Lượt xem: 1

“Báo ứng, đều là báo ứng. Khi đó ông sắp xếp người bắt cóc tôi, làm hại tôi cả đời đều không thể có con, ông có nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay không?”

Lục Đình kinh hoàng biến sắc: “Sao bà biết?”

Thì ra trước đó cha anh ta làm việc dưới trướng cha bà Lục, ông ta muốn thấy người sang bắt quàng làm họ, hiển nhiên lúc ấy bà Lục không thèm để ý đến ông ta.

Thế là ông ta tìm mấy người đồng hương bắt cóc bà Lục, còn đ.â.m tử cung bà ấy bị thương. Rồi lúc đó ông ta mới xuất hiện đúng lúc, thu hoạch được tình cảm của bà Lục.

Cho nên cha anh ta toàn là trừng phạt đúng tội.

Lục Đình bị bệnh, bà Lục chạy đến bệnh viện chọc tức ông ta mấy lần, cuối cùng làm ông ta tức chết.

Lục Sâm một mình khó chống đỡ, Lục thị phá sản cũng là chuyện sớm muộn.

Buổi tối hôm nay, anh ta lại đi ra ngoài xã giao, những người trước đây khúm núm với anh ta, hiện giờ cũng đổi sắc mặt với anh ta, nhưng anh ta còn phải cười theo.

Anh ta cảm thấy mệt mỏi, quá mệt mỏi, quỷ thần xui khiến anh ta gọi cho Ninh Úc.

Sau khi điện thoại kết nối không có ai nói chuyện, Lục Sâm vội vàng thổ lộ, sợ cô không kiên nhẫn dập máy.

“Ninh Úc, anh sai rồi. Trước kia anh quá ti tiện, anh quả thực không nên luôn bắt em nhường Hứa Ương Ương. Anh thật sự không thích cô ta, anh thừa nhận, là anh muốn em ghen, muốn em thỏa hiệp vì anh. Anh thật sự biết sai rồi, anh hiện tại mệt mỏi quá, em có thể trở lại bên anh hay không…”

“Ai gọi điện thoại đến thế?”

Một giọng nữ mơ hồ truyền ra từ trong phòng tắm, còn có tiếng nước rào rào.

“Chào hàng.”

Tiếng nam sinh trầm thấp vang lên rõ ràng ở đầu điện thoại bên kia.

“Tiết Thừa Diễn, anh nghe điện thoại, anh quá hèn hạ.”

“Tôi chủ yếu muốn xem anh có thể lẩm bẩm bao lâu. Anh vậy mà vẫn còn tâm tư quấy rầy vợ tôi, xem ra tôi vẫn quá khách khí với anh rồi.”

“Quả nhiên là anh.”

“Anh nói là tìm những chứng cứ kia cho bà Lục hay là chuyện giậu đổ bìm leo. Nói đến giậu đổ bìm leo thì tôi học theo anh đấy, cũng giống nhau.”

“Anh…”

Ninh Úc đi từ trong phòng tắm ra, cô nhìn vẻ mặt đắc ý vì đánh thắng trận của Tiết Thừa Diễn.

“Chẳng lẽ là Lục Sâm gọi tới à.”

Tiết Thừa Diễn nhíu mắt lại, tiện tay kabedon cô ở trên tường.

“Em còn nghĩ đến cậu ta.”

Ninh Úc đẩy tay của cậu ấy ra, phá vỡ hình ảnh tổng tài bá đạo của cậu ấy.

“Em không tin anh có thể nói nhiều như vậy với một nhân viên chào hàng. Mà nét mặt của anh cũng quá rõ ràng.”

Tiết Thừa Diễn cúi người ngửi bên cổ cô một cái: “Để phu nhân còn có tinh lực suy đoán, là do vi phu thất trách.”

Sau đó đẩy Ninh Úc lên trên giường.

“Đừng làm bừa, tóc còn chưa khô đâu… Anh vậy mà còn mở điện thoại, muốn c.h.ế.t à.”

Màn hình điện thoại tối đen, Lục Sâm tự ngược nghe xong toàn bộ quá trình. Anh ta cũng không biết mình có tâm tư gì, có thể là muốn để mình hết hi vọng.

Lục thị tiến vào quá trình phá sản, bởi vì kịp thời dừng lại tổn hại nên cuối cùng trong thẻ còn lại mấy trăm vạn, đủ để làm ăn chút ít.

Nhưng muốn Đông Sơn tái khởi thì khó như lên trời.

Sau đó, anh ta lại gặp được Ninh Úc một lần ở trung tâm thương mại, cô đưa con đi mua quần áo.

Anh ta đứng phía sau cô, không bị phát hiện. Đứa bé rất đáng yêu, đôi mắt vừa tròn vừa to, trong miệng còn đang bi bô, nhìn thấy anh ta mà còn vui vẻ phất tay, vui vẻ.

Anh ta không thể không thừa nhận hiện giờ cô sống rất hạnh phúc, ngay cả chút khả năng cuối cùng này anh ta cũng không có.

Nếu như giữa bọn họ có con, có lẽ cũng đáng yêu giống như vậy.

Tối về anh ta nằm mơ, mơ thấy bọn họ tản bộ trên sân tập, xung quanh là một số bạn học đang rèn luyện.

Anh ta nhân lúc cô không chú ý, bẹp một cái hôn lên mặt cô, lúc ấy hình như cô nói cái gì đó nhưng anh ta đã không còn nhớ nữa, ngay cả trong mơ cũng không nhớ lại.

Lúc anh ta nhắc cô quay về phòng ngủ con lưu luyến không thôi: “Thật muốn sớm cưới em về nhà.”

Cô cười nhẹ nhàng nhìn anh ta: “Sắp tốt nghiệp rồi.”

Đúng thế, sắp tốt nghiệp rồi, thật tốt.

Hết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8