Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tình yêu thứ hai
10

Cập nhật lúc: 2026-03-14 07:12:18 | Lượt xem: 1

Nhưng vì thành công, cô ta nguyện ý.

Giang Doãn không cho.

Lâm Tô Tô để lại một câu chia tay rồi đi.

Là tôi đã cùng hắn trải qua quãng thời gian đó, chăm sóc hắn trên giường bệnh, hầu hạ đến khi hắn khỏi hẳn.

Sau khi xuất viện, Giang Doãn chấp nhận sắp xếp trong nhà, đồng ý đính hôn với tôi.

Chúng tôi cũng từng hạnh phúc một thời gian.

Hắn sẽ dỗ dành tôi vui vẻ, sẽ chuẩn bị quà tặng cho tôi vào mỗi ngày lễ.

Tôi cũng sẽ tự tay đan khăn quàng cổ rất xấu, làm bánh bích quy không ngon lắm cho hắn.

Nhưng Lâm Tô Tô vừa trở về, hắn liền quên hết.

Cũng giống như lúc trước khi hắn mới quen biết Lâm Tô Tô, bởi vì Lâm Tô Tô nói không thích tôi, hắn liền lập tức xa lánh lãnh đạm với tôi.

Tôi không muốn lặp lại sai lầm đó nữa.

Tôi ngửa đầu, đứng đón gió, nói: “Tôi với anh ta đã không còn tình cảm gì, tôi sẽ không đi.”

Tôi từng cho Giang Doãn vô số cơ hội.

Là hắn không cần.

[Các bạn đang đọc “Tình yêu thứ hai” được edit và đăng tại Nhân Trí page. Nếu bạn thấy xuất hiện bất cứ đâu ngoài Nhân Trí page tức là bị người ta ăn trộm.]

26

Ngày hôm sau, tôi cùng Cố Thời đến biệt thự trên núi thăm ông nội.

Lúc trước anh đã nói với tôi rằng bác sĩ nói ông nội bệnh rất nghiêm trọng, sẽ đón về nhà chăm sóc, hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của ông cụ.

Nhưng trên đường đi, tôi luôn cảm thấy vẻ mặt ba mẹ Cố Thời là lạ.

Mỗi lần tôi hỏi về tình hình của ông nội, bọn họ ấp úng, còn né tránh ánh mắt của tôi.

Cố Thời lái xe, cũng luôn cố ý chuyển đề tài.

Lúc đầu tôi không biết chuyện gì đang xảy ra? Luôn cảm thấy là mình suy nghĩ nhiều.

Cho đến khi tôi nhìn thấy trong thùng rác trong phòng ông nội có hộp hamburger, nửa ly trà sữa chưa uống hết và vụn khoai tây chiên trên ga giường……

Tất cả những thứ này thoạt nhìn có vẻ không liên quan đến ông cụ “ốm yếu” đang nằm trên giường.

Vấn đề là ở đâu nhỉ?

··.·..

Cố Thời ngồi bên giường, nắm bàn tay đầy nếp nhăn của ông nội, nhỏ giọng nói: “Ông nội, cháu mang Tri Tri đến thăm ông.

Ông cụ hừ hừ, nhíu chặt mày, giống như quá đau, nhưng sắc mặt lại đỏ bừng.

“Ồ… cháu dâu tới rồi…” Giọng ông run run, đưa tay về phía tôi.

Mẹ Cố Thời đẩy tôi đến: “Mau đến đó, ông nội đang tìm con.”

Cố Thời dẫn tôi đến trước giường, nắm tay tôi đặt vào tay ông nội, nói: “Cháu dâu của ông nội đây.”

Bàn tay này của ông nội so với tay của tôi còn ấm hơn, còn nóng hơn.

Ông run run nói rất nhiều lời. Dặn dò tôi và Cố Thời sống thật tốt, nói Cố Thời là một người đàn ông đáng để phó thác, còn nói nếu trước khi c..hết nếu có thể ôm được chắt trai, thì sẽ không có gì phải hối tiếc.

Thiếu chút nữa tôi cho rằng mình hoa mắt, vì nói đến chắt trai, ông nội bóp tay Cố Thời một cái.

Tôi nói vài lời an ủi ông nội, bảo ông bảo trọng thân thể.

Ba mẹ Cố Thời đứng bên cạnh nhìn nhau.

Cuối cùng, ông nội bảo mẹ Cố Thời lấy vòng ngọc gia truyền ra tự mình đeo cho tôi. Còn nói: “Cái vòng ngọc này, là lúc còn sống, bà nội đi xin ở miếu. Nếu đeo rồi mà tháo ra sẽ gặp xui xẻo.”

Tôi gật đầu đồng ý, giả vờ không nhìn thấy, Cố Thời âm thầm giơ ngón tay cái lên cho ông nội.

Không ngờ cả nhà này đều là diễn viên.

Ai có thể ngờ ông cụ tóc bạc này và người đàn ông có nổi danh trong giới kinh doanh kia là cùng một người chứ.

Nhưng tôi không vạch trần Cố Thời, cũng không hiểu vì sao.

27

Sau khi trở về từ Hong Kong, tôi rất bận rộn với công việc.

Chuyện đăng ký kết hôn, không nói với gia đình.

Mẹ tôi mấy lần đề xuất, muốn gặp mặt người nhà họ Cố, tôi đều trả lời qua loa cho xong chuyện, kiểu Cố Thời bận rộn, sức khỏe ông Cố không tốt đồ.

Bởi vì nhà họ Cố và nhà họ Giang không giống nhau nên thái độ của mẹ tôi cũng khác.

Nhà họ Cố là danh gia vọng tộc, bà sợ đánh mất hôn sự này sẽ mất đi mối quan hệ trải thảm cho em trai tôi nên cũng nhẫn nhịn tôi.

Thỉnh thoảng Cố Thời sẽ cùng tôi về nhà ăn cơm.

Anh rất tôn trọng mẹ tôi, mỗi lần đến nhà đều mang theo quà tặng đắt tiền, để thể hiện sự coi trọng và lễ nghi. Nhưng trong bữa cơm, ý tứ đều cũng sẽ gián tiếp nhắc nhở bà tôn trọng tôi.

28

Từ sau khi chia tay Giang Doãn, sự nghiệp của tôi cũng càng ngày càng thuận lợi.

Chủ nhiệm ba, bốn lần khen chương trình của tôi làm tốt, phong cách phỏng vấn độc đáo, là bảo đảm tỉ lệ người xem.

Chỉ trong vòng ba tháng ngắn ngủi, tôi đã trở thành chị cả của đài.

Ngược lại Lâm Tô Tô, bỗng nhiên bị phốt scandal tình d..ục.

Trong tin tức, có video cô ta và huấn luyện viên hôn nhau trong xe, còn có ảnh chụp cô ta và một số người đàn ông ở khách sạn, chứng cứ vô cùng xác thực.

Hình như là bởi vì cô ta đắc tội vị nào đó kim chủ nào đỏ, người ta ra tay trị cô ta.

Có người trong ekip trước kia đứng ra vạch trần Lâm Tô Tô, nói năm đó cô ta ngủ với huấn luyện viên, mới cướp được tư cách ra nước ngoài tham gia thi đấu từ trong tay người khác.

Toàn bộ bình luận trên mạng đổi chiều, bọn họ nói Lâm Tô Tô ham hư danh.

Nghe nói cô ta đã đi tìm Giang Doãn, nhưng Giang Doãn vẫn ở nhà dưỡng bệnh, người Nhà họ Giang không cho cô ta tới gần.

Sự nghiệp mà cô ta tự hào đã kết thúc.

Hơn nữa Giang Doãn không chịu gặp cô ta, cô ta liền cảm thấy đó đều là tôi xúi giục.

Cô ta không ngại tự hủy, muốn kéo tôi xuống cùng.

29

Nhà đài tổ chức lễ kỷ niệm 50 năm.

Trong đại sảnh bữa tiệc đèn đuốc sáng trưng, người người nhốn nháo.

Tôi được giám đốc đẩy lên sân khấu phát biểu, ông ấy bảo tôi chia sẻ kinh nghiệm làm chương trình.

Thịnh tình khó từ chối, tôi đành phải bước lên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8