Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tỏ tình với sếp
3

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:29:16 | Lượt xem: 2

7

Lúc trên đường, tôi đang mải mê kể cho Bùi Húc nghe những câu chuyện cười dở khóc dở cười thì một người phụ nữ xinh đẹp không biết từ đâu xuất hiện, n.g.ự.c to, eo thon, da trắng, ngoại hình vô cùng xinh đẹp.

Vừa nhìn thấy Bùi Húc, hai mắt cô ấy sáng ngời lao về phía anh ta: “A Húc, em rất nhớ anh!”

Tôi vội vàng tránh sang một bên, sợ quấy rầy Bùi Húc đang có việc tốt. Nhưng người đẹp kia đã nhanh chóng tóm lấy tôi: “Này, cô là ai? Tại sao cô lại tránh khi nhìn thấy tôi?”

Tôi không biết phải trả lời như thế nào, chỉ có thể nhìn Bùi Húc cầu cứu. Anh ta liếc nhìn tôi, chậm rãi giải thích: “Cô ấy là người theo đuổi tôi.”

Cô gái xinh đẹp kia chớp chớp mắt: “Vậy đó không phải tình địch của em sao?”

Trời đất quỷ thánh thần thiên địa ơi, làm sao tôi dám l.à.m t.ì.n.h địch với người phụ nữ xinh đẹp này? Nhận thấy cả hai ánh mắt đều đổ dồn vào mình, tôi chỉ có thể gượng cười ngượng ngùng.

Cô gái xinh đẹp kia nhíu mày: “Sao cô không nói gì?”

Tôi thực sự không biết phải nói gì, vì vậy tôi đã nói một câu không liên quan: “Tôi thấy cô rất đẹp. “

Cô gái xinh đẹp kia bối rối trong tích tắc: “Đẹp? Ý cô là l.à.m t.ì.n.h địch của tôi nguy hiểm à?”

Nhìn thấy sự thù địch trong mắt cô gái xinh đẹp, tôi nhanh chóng nắm lấy cánh tay cô ấy một cách ân cần: “Cô gái xinh đẹp à, cô không thể nói như vậy.”

“Cô xem, cô thích Bùi tổng, tôi cũng thích Bùi tổng, chúng ta nên ở bên nhau đi!”

Cô gái xinh đẹp kia dường như không ngờ rằng tôi sẽ nói như vậy, cô ấy sửng sốt một lúc và ngây người nhìn Bùi Húc. Bùi Húc cũng sửng sốt, trong đôi mắt đẹp của anh ta tràn ngập những cảm xúc khó tả. Lông mày anh ta nhíu lại, thể hiện tâm trạng vô cùng phức tạp.

Tôi tiếp tục tẩy não cô ấy: “Trong biển người mênh mông, sở thích của chúng ta lại tương đồng như vậy, quả là duyên phận hiếm có!”

Mặt cô gái xinh đẹp như hiện lên một dấu chấm hỏi màu đen, như thể cô ấy đang cố gắng tiêu hóa ý của tôi. Tôi biết chắc hẳn cô ấy không cảm nhận được sự thân thiện của tôi.

Tôi chỉ có thể nắm lấy cánh tay của Bùi Húc, đặt tay của bọn họ lên nhau và gửi một tín hiệu thân thiện khác: “Bùi tổng, anh có nghĩ vậy không?”

Tôi hồi hộp chờ đợi phản ứng của họ. Bùi Húc khẽ mở miệng, muốn nói nhưng lại không nói ra, chỉ nhàn nhạt nhìn tôi. Cô gái xinh đẹp tiêu hóa nó một lúc lâu, giơ ngón tay cái lên cho tôi, rồi vỗ vai Bùi Húc:

“Bùi tổng, cô ấy rất đặc biệt…Em không thể giúp anh việc này. Tự chúc phúc cho mình đi.”

Sau đó cô ấy quay người rời đi.

Sau khi cô gái đó đi, tôi và Bùi Húc thất thần nhìn nhau. Anh ta là người phá vỡ sự im lặng: “Đi thôi.”

Tôi không có nhiều kinh nghiệm với buổi hẹn hò đầu tiên, chỉ có thể nghe theo sự sắp xếp của Bùi Húc. Anh ta nói rằng có thể mua thứ gì đó để uống trước, vì vậy tôi đã đi xếp hàng.

Lúc đang xếp hàng, tôi gặp một dì lớn tuổi, người này chen vào trước mặt tôi mà không nói lời nào. Tôi ân cần nhắc nhở dì ấy đừng chen hàng, nhưng dì ấy lạnh lùng nói rằng tôi không biết tôn trọng người lớn. Dì ấy hét thật to để những người qua đường đến phân giải.

Điều đó đã thu hút rất nhiều sự chú ý. Tôi chỉ đơn giản là im lặng, quá lười để giải thích. Dù sao thì tiếp theo sẽ đến lượt tôi.

Lúc dì kia hét lên, một bàn tay đặt lên vai tôi. Không biết từ lúc nào, Bùi Húc đã đứng phía sau tôi. Vóc dáng Bùi Húc cao to, có vẻ sẽ dọa được người.

Tôi bị Bùi Húc ôm trong lòng, tôi ngẩng đầu lên, chỉ thấy anh ta hơi híp mắt lại, nhìn dì kia với ánh mắt cảnh cáo. Bà ấy sợ hãi trước khí chất của Bùi Húc nên im lặng.

Lúc này Bùi Húc mới quay đầu lại, rất dịu dàng hỏi tôi: “Sao em không giải thích?”

Tôi liếc nhìn dì đó, bình tĩnh nói: “Mẹ em nói không nên tranh luận với người không có tư cách, thắng không vinh, thua càng đáng xấu hổ.”

Bùi Húc mỉm cười, đưa tay vén một lọn tóc trên trán tôi ra sau tai: “Có tôi ở đây, em sẽ không thua.”

Tôi cảm thấy đầu ngón tay anh lướt trên mặt mình, tôi đột nhiên cảm thấy hơi nóng.

Lúc dì kia rời đi, mặt bà ấy vẫn còn xanh mét.

Tôi và Bùi Húc vừa rời khỏi quán trà sữa với đồ uống trên tay thì một người phát tờ rơi đưa cho tôi một tấm danh thiếp: “Cô gái, tôi thấy sắc mặt của cô không tốt, có muốn chữa bệnh không?”

Tôi cầm lấy danh thiếp cảm thấy nghi ngờ. Đầu tiên là cái tên, và năm từ cuối cùng khiến giọng tôi hơi run: “Trương Đông Nhã – Kẻ hủy diệt sức khỏe?”

Người đó sửng sốt một chút, sau đó có chút ngượng ngùng nói: “Cô gái, tôi tên Trương Đống.”

… Ồ.

Bùi Húc cười toe toét.

Trời ơi…sao anh ta không chỉnh cỡ chữ to hơn khi in danh thiếp chứ…

Tôi từ chối lời quảng cáo của người đó, cảm thấy quá xấu hổ, đưa Bùi Húc đến rạp chiếu phim và mua một hộp bỏng ngô, tôi hỏi anh ấy một cách lịch sự: “Anh muốn xem phim gì?”

Bùi Húc vuốt cằm hỏi tôi: “Nghe nói con gái không thích xem phim kinh dị phải không?”

Hả? Còn chuyện này nữa sao? Tôi sững người một lúc. Bùi Húc mua hai vé xem phim kinh dị: “Có được không?”

“À, không sao, không sao.”

Không cần phải nói, phim kinh dị có nhịp độ nhanh. Chỉ vừa mới bắt đầu, đã có tiếng la hét.

Tôi thấy một cái đầu ở hàng ghế đầu nghiêng sang một bên và hai cái đầu dính vào nhau. Một cô gái khác bên cạnh khẽ thở dốc rồi che mặt chui vào vòng tay bạn trai. Bùi Húc quay đầu nhìn tôi, rồi im lặng quay lại.

Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng tôi luôn cảm thấy anh ta đang mong chờ điều gì đó. Tôi mải mê ăn bỏng ngô và không quan tâm lắm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8