Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tô Vân Kỳ
11

Cập nhật lúc: 2026-03-09 15:46:37 | Lượt xem: 1

Ô Lặc Hoài đập bàn, nhíu mày, trầm giọng : “Đủ !”

Tiếng nhạc đột ngột dừng , im lặng. Triệu Phi nụ cứng đờ, dè dặt hỏi: “Tiểu Khả Hãn… thích ?”

“Bản vương hứng thú gì với cái thứ gọi là ‘bước sen nở hoa’ cả.” Ô Lặc Hoài sắc mặt khó coi, im thin thít, hiểu bỗng nhiên nổi giận.

“Hoài ca ca, để Lạc Lạc múa cho xem nhé?” Vẫn là Tô Lạc Lạc phá vỡ sự im lặng. Tô Lạc Lạc nhảy một điệu múa linh hoạt vui tươi, khiến “bước sen nở hoa” của trở nên nhạt nhòa.

Ta hỏi sách mệnh, Tô Lạc Lạc là ai, tại vết thương mặt nàng lành? Sách mệnh hiện lên: “Ngươi thử thì sẽ .”

Sau mỗi đêm Triệu Phi đều xông phòng , nhưng bao giờ ngủ qua đêm. Hắn dâm đãng : “Không ngờ một lọt mắt xanh của Ô Lặc Hoài, sẽ thật tuyệt nếu thể lên giường với nữ nhân trong mắt .”

Hắn véo cằm : “Ngươi mặc dù là Tô Lạc Lạc, nhưng cũng chút giống tỷ tỷ ngươi. Ta tạm thời xem ngươi như mà sủng hạnh ngươi .”

Hắn xé rách y phục của , liều mạng giãy giụa, đẩy lên bàn, chộp lấy trâm cài, hung hăng cào mặt .

Khi hồn , mặt thêm một vết cào sâu hoắm. Hắn sờ thấy m.á.u mặt, nổi trận lôi đình, nhào tới, bóp cổ . Mắt long lên sòng sọc, nghiến răng ken két, sát khí bừng bừng.

Miệng há to như cá mắc cạn, cố gắng vùng vẫy hết sức để tìm lấy sự sống. Ta như thấy mẫu đang lắc đầu : “Kỳ nhi, bỏ . Vô dụng thôi.”

          

                     

Tay dần dần buông thõng xuống._Ngay đó, bàn tay đang siết cổ của Triệu Phi bỗng mất hết sức lực._Hắn kinh hãi há miệng, ôm lấy cổ họng, m.á.u đang ồ ạt chảy từ đó. Máu nhuộm đỏ vạt áo của , mắt là máu.

Con d.a.o gây án, đang trong tay .

Ta đẩy ngã xuống, xuống , quan sát .

Hắn như con cá sắp c.h.ế.t đuối giãy giụa, kêu cứu, nhưng cổ họng cứa đứt. Chậc chậc, thật đáng thương.

“Thái tử?”

Ta khẽ gọi. Hắn trừng mắt , chỉ thể thốt : “Cứu… cứu… cứu…”

“Cứu, cứu, cứu ngươi?” 

Khóe miệng nở một nụ , nụ đó dần mất kiểm soát, trở nên âm trầm, sắc nhọn và điên cuồng. Ta m.á.u me be bét của bây giờ, so với bước sen nở hoa…” Ta lạnh lùng : “Đẹp hơn nhiều.”

Đột nhiên lưng vang lên tiếng hét của một nữ nhân, Uyển nương đẩy cửa xông . Bà bỏ chạy, chạy hét lớn: “Người ! Thái tử phi g.i.ế.c Thái tử ! Thái tử phi g.i.ế.c Thái tử !”

 Triệu Phi dần dần bất động, còn thở. Ta ngây dại, từng bước lê đến bên cửa sổ, phịch xuống.

Ta ngắm trăng trời, sáng trong như thuở nào thảo nguyên năm .

Ta đóng cửa phòng, đổ đèn dầu, ngọn lửa bùng lên. Ta lặng lẽ chờ đợi ngọn lửa thiêu rụi và Triệu Phi. Sách mệnh bỗng lật nhanh, dừng ở kết cục của Triệu Phi: “Ba năm , Triệu Phi trở thành hoàng đế bù của Ô Lặc Hoài.”

Câu đó biến mất. Bỗng nhiên, cửa phá tung, một xông .

“Đi theo .”

Câu , thật quen thuộc. Khi Ô Lặc Thác ám sát Khả Hãn, chuồn , Ô Lặc Hoài túm lấy , với : “Đi theo .”

Ta bước từng bước tới, rõ khuôn mặt của đó. Ô Lặc Hoài.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8