Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tô Vân Kỳ
12

Cập nhật lúc: 2026-03-09 15:46:38 | Lượt xem: 2

Chàng nắm lấy tay : “Đi mau!”

Ta ngơ ngác kéo chạy ngoài, lúc khỏi cửa còn đầu Triệu Phi một cái. Không nhầm , vết thương mặt hình như đang mờ dần, ngón tay hình như động đậy. Ta dắt chạy một quãng xa, tạm thời bỏ xa đám đuổi theo.

Ta thở hổn hển, hất tay . “Ô Lặc Hoài, đến đây gì?” Ta kìm nén nước mắt, lùi một bước.

Chàng tiến gần : “Ta đến để đưa nàng .”

“Vì ? Chàng Tô Lạc Lạc .”

“Nàng còn nhớ thảo nguyên ?”

Ta ngước , lặng lẽ lắng .

“Ta hỏi nàng nghĩ kĩ , theo , chính là một đời một kiếp một đôi.” Chàng rũ mắt, thu sát khí, nhẹ nhàng . “Nàng nàng nghĩ kĩ, từ khoảnh khắc đó, quyết định, tuyệt đối buông tay nàng.”

Nước mắt cuối cùng cũng rơi, cúi đầu nức nở: “… nhưng mà, b.ắ.n tên về phía …”

Chàng nắm lấy tay , đặt lên n.g.ự.c , nơi mũi tên của b.ắ.n trúng. “Phải, nàng thương, nghĩ, nàng giống như chim ưng của , thuần tính, cào xước bỏ trốn, nhưng nó vẫn về bên . Ta để nàng ba năm, nàng quậy phá đủ , cũng nên về.”

“Vậy còn và Tô Lạc Lạc…”

“Ghen ? Ta chỉ chọc tức nàng thôi, nàng dám lấy khác…”

Chàng siết chặt nắm đấm, mấy chữ cuối cùng nghiến răng nghiến lợi mà : Nàng để tâm ? Kẻ nào dám cưới nàng, sẽ g.i.ế.c kẻ đó, cướp nàng về.”

Ta mỉm , đưa tay về phía , nắm lấy tay . Ngay lúc đó, thấy túi thơm hình ngọc thỏ bên hông . Nụ của đông cứng .

“Đây là cái gì?”

Chàng cầm lên, thản nhiên : “Ta thấy hợp với nàng, nên mua.”

“Vì hợp với ?”

Chàng , ánh mắt chan chứa dịu dàng;

“Lần đầu gặp nàng, nàng đang ôm một con thỏ trong lòng, còn hỏi thể cứu nó , chẳng nàng thích thỏ ?”

Lời văng vẳng bên tai, cảm thấy choáng váng, cảm giác ngạt thở như chìm xuống đáy nước. Ta lùi hai bước, kéo giãn cách với .

Không, từng thích thỏ, ghét thỏ.

“Ô Lặc Hoài, , là ai ?”

Ta khổ.

“Ta chứ, nàng là A Kỳ.”

“Chàng hiểu ?”

“Đương nhiên, nàng thích bánh hoa mai, thích váy đào, sợ sấm sét, còn đỡ tên cho …”

Trái tim ngày càng lạnh lẽo, từng chút từng chút kể, đều là hình bóng của Tô Lạc Lạc, những chuyện trải qua, đều là theo chỉ dẫn của sách mệnh để thế Tô Lạc Lạc, thậm chí cả việc đỡ tên, cũng đáng lẽ là Tô Lạc Lạc, chỉ là ngẫu nhiên.

Ta lắc đầu: “Không, là ai.”

 

Ta giơ hai tay lên, : “Chàng xem, tay đầy máu, mới g.i.ế.c Thái tử, giống cô nương mà miêu tả ?”

Ta cứ ngỡ đến cứu thoát khỏi bể khổ, hóa chỉ là một cái bẫy khác của sách mệnh. Chẳng qua là để và Tô Lạc Lạc cùng ở bên , lấy cái ác của nổi bật cái thiện của Tô Lạc Lạc, để cuối cùng thành kết cục “một mũi tên xuyên tim”.

Ta lùi vài bước, sẽ về với . Ta nhớ đến việc phụ thế nào để mới chôn cất mẫu xong, leo lên giường của di nương.

Tình cảm sâu đậm, thật là nực !

Quân truy đuổi đang đến gần, Ô Lặc Hoài đưa tay về phía : “Đi mau, A Kỳ!”

Ta lắc đầu: “Ta sẽ với .”

“Đừng loạn nữa!”

“Ta là đích nữ của tể tướng, là Thái tử phi đương triều, kẻ đào tẩu.”

“Đi theo , sẽ cho nàng Hoàng hậu.”

Không, sẽ , sẽ yêu Tô Lạc Lạc thật sự, phong nàng Hậu.

“Làm Hoàng hậu của ?” Ta , “Gả cho , một đứa con của nô lệ, là nỗi nhục.”

Sắc mặt đổi, lộ rõ vẻ kinh ngạc: “Nàng, gì cơ?”

Ta mẫu là nghịch lân thể chạm của . “Ô Lặc Hoài, bỏ trốn năm xưa ?”

Ta lạnh lùng , từng lời từng chữ như d.a.o đ.â.m tim: “Bởi vì gả cho con trai của nô lệ.”

Chàng dùng sức nắm chặt cổ tay , mắt đỏ ngầu nghiến răng nghiến lợi: “Nàng nghĩ kỹ ?!”

Ta kiên quyết đẩy .

Chàng gật đầu, mắt ngấn lệ, khổ: “Được! Được! Tô Vân Kỳ, nhớ kỹ, ngày gặp , ngươi đời đời kiếp kiếp nô lệ cho .”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8