Tô Vân Kỳ
13
Ta chạy về phía quân lính, thà lòng g.i.ế.c chết, còn hơn c.h.ế.t ở phủ Thái tử. Ít nhất còn thể giữ một chút hồi ức giả dối, lưu giữ chút đánh cắp . Ta về với quyết tâm chết, sẽ còn ngày gặp nữa.
, thấy Triệu Phi. Triệu Phi vẫn còn sống. Hắn ngay ngắn, cổ quấn băng gạc, biểu cảm, chằm chằm . Hắn, rõ ràng c.h.ế.t mà. Còn vết sẹo mặt , biến mất ?
Uyển nương xông tới tát một cái. “May mà Thái tử phúc lớn mạng lớn, chỉ ngươi thương ngoài da, đồ tiện nhân ngươi c.h.ế.t tử tế!”
Ta nhớ , thể chỉ thương ngoài da, rõ ràng c.ắ.t c.ổ , thấy m.á.u chảy lênh láng, tắt thở…
Chuyện là thế nào?!
Uyển nương xông về phía Thái tử: “Điện hạ, mau hạ lệnh, tống ả tiện nhân ngục, sớm ngày xử trảm!”
Triệu Phi phản ứng, như thể thấy gì, chỉ chằm chằm .
“Điện hạ?” Uyển nương nhận thấy sự khác thường của , “Điện hạ, ? Người đừng sợ hãi chứ.”
Uyển Nương hét lên, đó nắm lấy roi lao về phía và đánh thật mạnh.
Bỗng nhiên, roi ngừng . Ta ngẩng đầu lên, thấy roi của Uyển nương đang giơ giữa trung, chặn . Còn đang giữ bà , là… Triệu Phi.
“Điện hạ?” Uyển Nương với vẻ thể tin .
Hắn gì, bước về phía , xổm xuống. “Mạo phạm , Vân Kỳ tiểu thư.” Ta thấy nhỏ, bế lên. “Điện hạ, đang gì ?! Con tiện nhân …”
Triệu Phi để ý đến bà , nhẹ nhàng ôm , đưa phòng.
“Ngươi Triệu Phi.” Triệu Phi khác hẳn với đây, thần sắc sáng suốt, cử chỉ đoan chính, đúng mực.
“Ta .”
“Vậy tại ngươi ở trong xác của Triệu Phi?”
“Ta cũng , chỉ nhớ khi giết, rơi bóng tối, theo ánh sáng, mở mắt , ở đây.”
“Vậy ngươi là ai? Sao ngươi ?”
Chàng chằm chằm, đôi mắt trong veo, như đang một cố nhân lâu gặp.
“Chúng … đây từng gặp ?”
“Từng gặp, nhưng chỉ là khách qua đường.”
“Vậy… ngươi tên gì?”
Hắn mỉm đáp. Ta chợt nhận , lẽ kiếp từng gặp hắnvài , tên , nhưng quên từ lâu.
“Ta tên Vân Sinh.”
Ta thật sự quên .