Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tôi Bị Cách Ly Trong Siêu Thị
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:32:07 | Lượt xem: 4

Anh ta đặt đĩa rau xào dở xuống, chạy biến đi năm mét.

“Cố Phán Phán, ăn mì nhiều dễ bị Alzheimer lắm đấy!”

Tôi vui vẻ húp một ngụm mì ốc to.

Sau đó… Bị bỏng đến mức nước mắt giàn giụa.

Cố Hàn còn tưởng tôi bị anh ta chọc tức đến mức khóc, cuống cuồng chạy lại đưa giấy ăn cho tôi lau nước mắt.

“Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, dù sao em cũng có thông minh gì cho cam, bị Alzheimer cũng chẳng sao.”

Tôi càng khóc dữ dội hơn.

“Sau này anh nấu cơm cho em ăn, em đừng ăn mấy thứ đồ ăn rác rưởi này nữa, sẽ không bị ngốc đâu.”

Tôi vừa khóc vừa há miệng: “Ngon mà, chỉ là nóng quá thôi.”

Cố Hàn nghẹn họng, giọng điệu hiếm khi mang theo chút hung dữ.

“Cố Phán Phán!”

Tôi chột dạ đẩy bát mì về phía anh ta: “Anh ăn thử một miếng đi, ngon thật mà.”

Anh ta do dự nhìn nồi thức ăn.

Đã cháy đen thui rồi.

Không kịp hủy thi diệt tích nữa.

Tôi lập tức xung phong nhận việc: “Em đi dọn dẹp, anh ăn thử một miếng đi, dù sao bây giờ nấu lại cũng không kịp nữa rồi.”

Anh ta do dự một lúc, dưới ánh mắt mong chờ của tôi, trực tiếp nốc cạn luôn cái bát, sau đó ợ một cái đầy mãn nguyện.

Tôi: “?”

“Không tốt cho sức khỏe, em ăn ít thôi.”

….

Tôi ghét nhất kiểu người lúc tôi nấu cơm thì nói không ăn, đến lúc nấu xong lại chẳng chừa cho tôi miếng nào!

Chuyện này mà không có một nồi cá chua cay thì không xong với tôi đâu!

Tôi bực bội quay về phòng nghỉ, nằm trên giường, bụng đói réo ầm ĩ, trở mình mãi không ngủ được.

Cửa đột nhiên hé mở.

Cố Hàn lén lút đi vào, trên người phảng phất mùi thức ăn thơm ngon, đứng bên giường tôi.

Anh ta dịu dàng nói: “Anh làm cá chua cay rồi này, có muốn qua ăn một chút không?”

Không phải chứ.

Cố Hàn bị tâm thần phân liệt à?

Sao lúc đáng ghét thì đáng ghét muốn chết, lúc chọc người ta tức giận xong lại dịu dàng như vậy?

Đồ hai mặt, không thèm để ý đến anh ta nữa!

Tôi tức giận quay lưng lại, nhưng ngay sau đó, một cảm giác nóng ấm dâng lên ở bên dưới.

Tôi c.h.ế.t lặng.

Đẩy Cố Hàn đang chắn đường sang một bên, chạy như bay về phía nhà vệ sinh.

Quả nhiên, bà dì đến rồi.

Tôi ngồi trên bồn cầu, cảm thấy cuộc đời thật khó khăn, bên ngoài vang lên giọng nói lo lắng của Cố Hàn.

“Cố Phán Phán, em sao vậy?”

“Em không sao chứ?”

“Cố Phán Phán?”

Tôi sợ nếu không trả lời, ngày mai cả nước sẽ biết chuyện Cố tổng – CEO của Thiên Duyệt – xông vào nhà vệ sinh nữ.

Ngượng ngùng lên tiếng.

“Không sao, ừm, cái đó…”

“Anh có thể mua giúp em một gói băng vệ sinh không?”

Cố Hàn cũng có chút lúng túng.

“À, được, anh đi mua ngay đây, em đợi một lát.”

Một lúc sau, Cố Hàn gọi điện thoại đến, giọng nói có chút ngại ngùng.

“Em muốn loại nào? Dài bao nhiêu? Thôi, anh mua mỗi loại cho em một gói vậy.”

Tôi kinh ngạc ngăn cản anh ta: “Đừng!”

Anh ta có biết mỗi loại mua một gói thì nhiều cỡ nào không?

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng anh ta nói chuyện với một bà cô nào đó.

“Cậu trai mua băng vệ sinh cho bạn gái à? Mua loại này này, bây giờ con gái người ta đều mặc cái này đấy.”

Cố Hàn lập tức gật đầu: “Vâng, lấy cho cháu loại này.”

“Thương hiệu nào đây?”

“Lấy hết.”

Giọng điệu của anh ta nghe có vẻ rất căng thẳng.

Tôi ngồi trên bồn cầu bật cười.

Vừa dịu dàng vừa xấu xa, vừa bá đạo vừa ngại ngùng, miệng lưỡi còn độc địa, sao một người lại có thể thú vị như vậy chứ?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8