Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tôi Bị Cách Ly Trong Siêu Thị
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:32:10 | Lượt xem: 3

Mười bốn ngày bị cách ly dường như cũng không quá khó khăn.

Ngoài tính cách hay thay đổi và miệng lưỡi độc địa ra, những thứ khác của Cố Hàn đều rất hợp ý tôi.

Còn về hot search.

Tôi đã không còn để tâm nữa rồi.

Dù sao thì bây giờ tôi là người phụ nữ có thể sai khiến sếp phục vụ tận tình.

Trong khi đó từ khóa tìm kiếm kiểu:

[Cư dân mạng cầu xin Cố Phán Phán ra sách bí kíp trị chồng] đã treo trên hot search ba ngày rồi.

Ai mà ngờ được chúng tôi đến giờ vẫn là mối quan hệ trong sáng giữa cấp trên và cấp dưới, thậm chí còn chưa hôn nhau lần nào?

Mà thôi, độ hot cao cũng có cái lợi, kịch bản gần đây tôi nhận được đều rất tốt.

Ngoài chương trình hẹn hò mà người đại diện đã sắp xếp, tôi còn đang xem xét một bộ phim hình sự.

Có việc để làm, tôi tràn đầy nhiệt huyết, nửa đêm canh ba vẫn ngồi trong phòng nghỉ nghiên cứu kịch bản.

Cố Hàn đến chơi vừa hay bị tôi tóm được.

“Xem phim với em nhé?”

Cố Hàn dễ dàng đồng ý.

Mấy ngày nay, tần suất anh ta đến chơi ngày càng nhiều, đến giờ thậm chí không cần bất cứ lý do gì nữa.

Thỉnh thoảng, hai người cùng nhau xem một bộ phim, phân tích nhân vật, phân tích diễn xuất, tôi mới phát hiện ra anh ta có thể làm CEO của Thiên Duyệt không phải do may mắn, mà nhờ vào thực lực và tài năng thật sự.

Tầm nhìn độc đáo, đánh giá vấn đề thẳng thắn chính xác.

Hôm nay xem phim hình sự, đêm hôm khuya khoắt, ít nhiều gì tôi cũng hơi sợ.

Hình ảnh m.á.u me bạo lực cùng màn p.h.â.n x.á.c rùng rợn, tên tội phạm lẩn trốn ngoài vòng pháp luật, t.h.i t.h.ể bị phân hủy biến dạng nghiêm trọng…

Ban đầu Cố Hàn còn ngoan ngoãn ngồi trên ghế.

Giờ thì cả người như muốn dính chặt lấy tôi.

Anh ta như đối mặt với đại địch, ôm chiếc áo khoác vào trong lòng, tay phải nắm chặt ống tay áo, mắt không rời khỏi màn hình điện thoại.

Tôi cố ý dọa anh ta, hai tay giơ lên, bổ nhào về phía anh ta, miệng phát ra tiếng hét ghê rợn.

Cố Hàn hoảng hốt, vứt áo khoác sang một bên, trùm chăn kín mít, run như cầy sấy.

Tôi cười đến mức đau cả bụng: “Cố tổng, hóa ra anh sợ ma à?”

Anh ta im lặng một lúc lâu, tôi mới nhận ra hình như mình đã đi quá xa.

Nhìn chăn bông đang cuộn tròn kia, tôi có cảm giác anh ta sắp khóc đến nơi rồi.

Trong lòng tôi mềm nhũn, vừa đưa tay chạm vào chăn, còn chưa kịp an ủi, đã bị một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy.

Trong lúc choáng váng, tôi nghe thấy Cố Hàn nũng nịu trách móc: “Quá đáng!”

….

Nửa đêm, tôi cảm giác được có người lên giường mình.

Tôi bừng tỉnh, đầu óc trống rỗng.

Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo tôi.

Người nọ rón rén leo lên giường, tôi cười lạnh trong lòng, nhớ lại những chiêu thức võ thuật đã học trước đây, sau đó nhân lúc anh ta vừa bước lên giường liền đá thẳng vào chỗ hiểm!

Một cú đá dứt khoát.

Tôi biết rõ sức lực nam nữ chênh lệch, lật người định bỏ chạy, lại bị một giọng nói quen thuộc chặn lại.

“A!”

Giọng nói này, sao lại giống Cố Hàn thế nhỉ?

Tôi vội vàng bật đèn.

Cố Hàn đã co rúm người trên giường tôi, mặt lúc đỏ lúc trắng.

Tôi chột dạ dời mắt, ngoan ngoãn đứng bên giường, như học sinh tiểu học phạm lỗi vậy.

“Xin lỗi nhé, nhưng mà ai bảo anh nửa đêm nửa hôm chạy vào phòng em làm gì?”

Cố Hàn thở dài một hơi: “Anh định đi ra mà! Tối qua chúng ta xem phim đến mức ngủ quên mất rồi em quên à? Anh còn không phải vì trong sạch của em hay sao!”

Nét mặt tôi cứng đờ.

Ký ức bị đánh rơi quay trở lại, tôi đột nhiên phát hiện ra, anh ta nói đều đúng.

Cố Hàn suy sụp: “Anh đã nói ăn mì nhiều dễ bị Alzheimer mà, em không tin!”

Chuyện này thì liên quan gì đến mì ốc chứ?

Tôi đỡ anh ta dậy, nghiêm mặt nói: “Vậy tại sao em lại có cảm giác anh đang định lên giường?”

Cố Hàn cứng người, há miệng mấy lần nhưng không nói nên lời.

Tôi liếc nhìn bộ phim hình sự vẫn đang phát trên điện thoại, tiếng nhạc kinh khủng vang lên ầm ĩ.

Chẳng lẽ anh ta định đi, đi được nửa đường lại sợ, nên muốn quay lại?

Cố Hàn, nam thần cao 1 mét 85, tổng tài bá đạo, lại sợ ma?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8