Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tôi Bị Một Tên Hồ Ly Thối Bám Theo
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:33:34 | Lượt xem: 2

20.

Đã vào mùa hè rồi, tôi không thích Bạch Thần ôm tôi ngủ nữa, nóng quá tôi không chịu nổi.

Tôi lấy con thú nhồi bông trên giường, nhét vào tay anh ấy: “Quá nóng rồi, anh tự đi ngủ phòng khác đi.”

Bạch Thần lập tức cúi đầu đứng ở cửa phòng tôi nhìn tôi: “Không phải có điều hòa sao?”

Tôi quay đầu nhìn điều hòa ở đầu giường, đúng là có, nhưng cái này tốn tiền lắm.

Tôi cười khan, kéo tay anh ấy dẫn sang phòng khác: “Cái đó chỉ để trang trí thôi.”

Người thì đã được đưa sang phòng khác, nhưng khi tỉnh dậy vẫn có người bên cạnh.

Bạch Thần ôm mặt tôi, xoa xoa: “Có mát không?”

Tôi nhắm mắt áp sát vào tay anh ấy, cảm giác mát lạnh.

“Tôi không phải là đồ trang trí.”

Đúng vậy, anh chàng này là yêu tinh, cũng phải có chút ít phép thuật chứ.

21.

Cuối tuần, Kỷ Trần Phong mời tôi đón sinh nhật cùng anh ấy.

Tôi nhìn Bạch Thần, kế hoạch ban đầu là sẽ cùng anh ấy ra ngoài chơi.

Tôi hỏi ý Bạch Thần: “Được không?”

Bạch Thần hừ một tiếng, bước ra khỏi bếp: “Tùy em.”

“Anh ấy giúp tôi nhiều lắm, cho nên…”

“Đã nói là tùy em.”

Con hồ ly nhỏ vẫn còn giận dỗi.

Một lúc sau lại nghe thấy anh ấy nói: “Em cứ để tôi một mình trong nhà này tự sinh tự diệt đi.”

Tôi bật cười: “Lúc tôi đi làm, chẳng phải anh cũng ở nhà một mình sao?”

“Lúc đó… không giống.”

“Đĩa này nóng quá, tôi không bê được.” Tôi cố ý nói to, quay đầu về phía phòng khách gọi.

Bạch Thần ngoan ngoãn vào bếp bưng từng đĩa một.

“Tôi về sẽ mang bánh nhỏ cho anh.”

Nội dung edit thuộc về Bút – page Anh Ba Chị Út, không được chôm truyện nhà Bút đi nơi khác, Bút báo Quan bắt đấy!!!

22.

Bạch Thần tiễn tôi xuống lầu, Kỷ Trần Phong đang đợi tôi ở dưới đó.

“Em hôn tôi một cái.” Bạch Thần nắm lấy tay tôi, không cho tôi đi.

Tôi cười vì tính trẻ con của anh ấy, rõ ràng ở nhà đã dỗ dành anh ấy rất lâu.

Tôi nhanh chóng hôn nhẹ lên má anh ấy, xoa đầu anh ấy: “Được rồi, em sẽ về nhà sớm mà.”

Kỷ Trần Phong mở cửa mời tôi lên xe.

Không khí trong xe có phần ngượng ngùng.

Một lát sau Kỷ Trần Phong mới lên tiếng: “Hình như em có chút khác lạ.”

“Người tiễn em xuống lầu là bạn trai em à?”

Tôi cười gật đầu: “Ừ, bọn em đã hẹn hò được vài tháng rồi.”

Kỷ Trần Phong nhìn tôi qua gương chiếu hậu, tôi đối diện với ánh mắt của anh ấy.

“Nhìn không giống người tốt.” Anh ấy bổ sung thêm, “Anh có trực giác của cảnh sát.”

Tôi tựa lưng vào ghế: “Bạch Thần của em rõ ràng là một chú chó con ngoan ngoãn.”

Kỷ Trần Phong cười khổ, lẩm bẩm: “Là anh nghĩ nhiều rồi…”

Nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ, tôi đột nhiên nghĩ đến việc vẫn chưa dẫn Bạch Thần đi xe dạo chơi, có lẽ ngày mai có thể dẫn anh ấy đi đua xe kart, chắc chắn anh ấy sẽ phấn khích đến mức lộ cả đuôi và tai ra.

Nghĩ đến nụ cười vô tư của Bạch Thần, tôi cũng nở nụ cười.

Kỷ Trần Phong dừng xe, bước xuống giúp tôi mở cửa: “Em đang nghĩ đến chuyện gì vui vậy?”

Tôi mím môi cười, lắc đầu.

Kỷ Trần Phong dẫn tôi đến một nhà hàng, đẩy cửa phòng riêng, toàn là những chàng trai bảnh bao tràn đầy hoócmôn nam tính.

Khi cửa mở, mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía chúng tôi, đùa cợt: “Ồ, chào chị dâu.”

Tôi cười gượng, vội xua tay: “Không phải… chúng tôi…”

Chưa kịp giải thích rõ, Kỷ Trần Phong đã kéo tôi ngồi xuống: “Đừng để ý, họ chỉ đùa thôi.”

Tôi mỉm cười gật đầu.

Kỷ Trần Phong chăm sóc tôi rất chu đáo, đến mức tôi cảm thấy có chút không thoải mái.

Kỷ Trần Phong cắt bánh đưa cho tôi, tôi cầm lấy muỗng cắm vào lớp kem mềm mại, sau đó tay tôi không thể kiểm soát được mà run lên.

Kỷ Trần Phong nhìn tôi: “Không thích à?”

Anh ấy lấy miếng bánh đã bị tôi làm nham nhở, đặt lên bàn.

“Hạ Dự? Sao vậy?”

Tôi nhìn chăm chăm vào miếng bánh, n.g.ự.c đau nhói.

“Xin lỗi, tôi xin phép một lát.” Tôi đứng dậy, chạy vào nhà vệ sinh.

Dựa vào cửa, tôi thở dốc gọi tên Bạch Thần.

Rất hoảng loạn.

Tôi lấy điện thoại trong túi ra, gọi cho anh ấy.

Thường ngày anh ấy nghe máy ngay lập tức, lần này gọi hai lần không ai nghe.

“Bạch Thần… chẳng vui chút nào, đang làm cái gì vậy chứ…”

Tiếng gõ cửa vang lên, Kỷ Trần Phong kiên nhẫn đứng ngoài đợi tôi: “Hạ Dự, có chuyện gì sao?”

Tôi trở lại chỗ ngồi, cầm túi lấy quà ra, đưa đến trước mặt anh ấy: “Chúc mừng sinh nhật, nhà em có chút việc.”

“Anh đưa em về nhé?”

Tôi mỉm cười lắc đầu: “Anh ở lại với bạn đi, hôm nào em mời anh ăn cơm nhé.”

23.

Ban đầu tôi đoán là con hồ ly ngốc này đang cố tình chọc tức tôi.

Nhưng cơ thể không ngừng run rẩy, trực giác mách bảo tôi rằng có chuyện xảy ra với Bạch Thần.

Không chờ thang máy, tôi quay sang lối thoát hiểm chạy đến cửa nhà.

“Bánh ngọt nhỏ em hứa với tôi đâu?”

Tôi tưởng tượng mở cửa ra sẽ nghe thấy tiếng Bạch Thần giận dỗi với tôi.

Nhưng không, nhà rất yên tĩnh, rất gọn gàng.

Tôi lao vào phòng tìm bóng dáng Bạch Thần.

Không có…

Không thấy anh ấy đâu cả.

Không thấy con hồ ly nhỏ đâu nữa cả.

Bạch Thần của tôi không thấy đâu nữa cả.

Điện thoại di động, máy tính bảng cùng với thú nhồi bông của anh ấy đều đặt trên giường, nhưng Bạch Thần không thấy đâu.

Tôi mở điện thoại của Bạch Thần, tìm số liên lạc của chú bác anh ấy, nhưng lại không thấy.

Giao dịch chuyển tiền!

Đúng, chú của anh ấy đã chuyển tiền cho tôi.

Ngón tay run rẩy mở ứng dụng ngân hàng, từng dòng từng dòng xem số tiền trên màn hình, tên giao dịch là “Chuyển tiền trúng số”.

“Sao lại là tôi trúng số được?” Tôi lẩm bẩm.

Nước mắt rơi trên màn hình, nhòe đi.

“Album ảnh!”

Bạch Thần rất thích chụp ảnh.

Nhưng bây giờ… không thấy ảnh anh ấy đâu nữa.

Tôi bước những bước nặng nề, đến trước gương kéo cổ áo xuống, những vết hôn, dấu răng mà Bạch Thần để lại trên cổ tôi đều biến mất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8