Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tôi bị tên học dốt tán tỉnh
Chương 20-21

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:30:05 | Lượt xem: 2

20

Trường nhận tôi là một trường đại học hạng hai trong tỉnh, chuyên ngành Toán học ứng dụng.

Ngày tôi lên đường chỉ có Diệp Tiêu đến tiễn.

“Có định thi cao học không?”

“Có.”

Thật sự là tôi định thi cao học.

Chọn chuyên ngành Toán là vì Toán là môn cơ bản, sẽ có nhiều lựa chọn khi thi cao học.

Vấn đề duy nhất là không ai đóng học phí cho tôi, cũng không ai cấp phí sinh hoạt. Bốn năm tới, tôi không chỉ phải hoàn thành việc học đại học mà còn phải kiếm tiền và chuẩn bị cho kỳ thi cao học nữa!

“Đúng rồi, tôi còn nợ cậu hơn 1000 tệ, khi nào có tiền sẽ trả lại cậu nhé?” Đây gọi là “được nuông chiều mà sinh kiêu”, cũng gọi là “không còn cách nào.”

Tiền kiếm được trong hai tháng hè chỉ đủ đóng học phí.

“Được, tôi không ngại nếu cậu trả sau khi tốt nghiệp.” Diệp Tiêu cười: “Cậu không muốn học tài chính quốc tế sao? Hẹn gặp lại ở cao học, tôi sẽ chờ cậu ở Thanh Hoa.”

Đôi mắt cậu ấy sáng ngời, tràn đầy kỳ vọng.

Tôi gật đầu.

Dù là Thanh Hoa hay Diệp Tiêu, cả hai đều có sức hấp dẫn rất lớn đối với tôi.

21

Tàu hỏa chạy dần xa.

Thành phố lùi lại, dần trở thành phông nền, mũi tôi cay xè nhưng khóe miệng không ngừng nhếch lên.

Cậu ấy là chàng trai duy nhất khiến tôi rung động khi còn trẻ.

Rất cao, rất đẹp trai, còn có chút nghịch ngợm.

Bề ngoài là học sinh kém, thực chất lại là học sinh giỏi giấu tài.

Cậu ấy nói: “Mọi thứ ở đây đã qua rồi, vào đại học, kết bạn nhiều hơn, đừng suốt ngày cau có nữa.”

Cậu ấy nói: “Tôi sẽ nghe giảng chăm chỉ, ghi chép đầy đủ rồi gửi cho cậu nhé.”

Cậu ấy nói: “Đừng giật tóc nữa, con gái nhiều tóc mới đẹp.”

Cậu ấy nói: “Tôi sẽ đến thăm cậu.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8