Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tôi bị tên học dốt tán tỉnh
Chương 26-27

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:30:09 | Lượt xem: 3

26

Chúc Đồng Vận vào một trường cao đẳng nghề.

Mọi người nghĩ tôi quên nó rồi sao?

Không! Cả cái nhà đó, cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên.

Tôi và nó học cùng lớp tiểu học, nếu tôi không đổi biệt danh trong nhóm lớp khả năng cao nó cũng không biết đó là tôi.

Tôi lặng lẽ theo dõi cách nó vu khống tôi trước mặt các bạn học cũ.

“Bị bệnh khi thi đại học? Ha ha ha, đừng đùa nữa! Diễn cả thôi, sợ người khác biết nó thi không đỗ nên mới cố tình làm vậy! Trình độ tiếng Anh của nó ấy à, “Ale” còn không phát âm đúng!”

“Chỉ là một trường đại học tầm thường.”

“Trường tụi nó mỗi cuối tuần cổng trường đầy xe sang. Bố tớ đã cắt đứt quan hệ với nó lâu rồi! Các cậu nghĩ mà xem, học phí, sinh hoạt phí, cái nào không tốn tiền? Không ra ngoài bán thân thì làm sao mà sống được?”

“Sau này nếu các cậu gặp nó ở tiệm cắt tóc hay tiệm massage. Nể tình bạn học cũ nhớ cho nó thêm tiền boa, để nó phục vụ tốt hơn chút.”…

Tôi không nói gì.

Với trí thông minh của Chúc Đồng Vận, ngoài việc dùng vũ lực cũng chỉ có thể nói khoác một chút.

Những chuyện đã qua, tôi vẫn nhớ rõ.

27

Chúc Đồng Vận có thiết lập “chỉ bạn bè mới xem được 10 bài đăng gần nhất” trong vòng bạn bè của nó. Thỉnh thoảng tôi lại lướt qua xem.

Sau khi tốt nghiệp trung học, nó hẹn hò với người đã đánh tôi ở bệnh viện trong khoảng nửa năm, rồi bị gã bỏ rơi. Nó kêu gào đòi sống đòi c.h.ế.t trên mạng xã hội suốt một tháng.

Nó tự c.ắ.t c.ổ tay, nhảy lầu, thậm chí đến hộp đêm để mượn rượu giải sầu, nhưng càng uống càng sầu.

Sau đó, nó xem tình yêu như trò chơi, bạn trai đổi như đèn kéo quân.

“Sao lại xem cô ta nữa?” Diệp Tiêu không hài lòng, lấy điện thoại của tôi: “Cô ta có đẹp bằng anh không?”

“Tất nhiên là không, nó đâu có tám múi cơ bụng.” Tôi cười, chọc vào bụng Diệp Tiêu: “Em chỉ thấy nó thú vị thôi.”

Vì một gã đàn ông mà biến mình thành kẻ hạ lưu, còn tưởng mình quyến rũ lắm, tự cho là kẻ g.i.ế.c đàn ông.

“Em định khi nào ra tay?” Diệp Tiêu cúi xuống, hôn lên trán tôi.

Tôi giả vờ vô tội, giả vờ ngây thơ, giả vờ không hiểu: “Hở? Ra tay gì cơ?”

“Em nói xem? Bé mèo hoang.” Diệp Tiêu hỏi lại: “Cần anh giúp không? Ở trường của cô ta, anh có anh em ở đó.”

“Không vội.” Tôi cười: “Giết gà cần gì dùng đến d.a.o mổ trâu? Hơn nữa, chuyện này em phải tự ra tay.”

Chuyện giữa tôi và Chúc Đồng Vận, chỉ là chuyện giữa tôi và cô ta, tôi không muốn Diệp Tiêu nhúng tay, không muốn anh thấy mặt tối của tôi.

Diệp Tiêu cười nói “Ừ” rồi chỉ nói nếu cần thì hãy nói với anh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8