Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Trúc Mã
C4

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:34:20 | Lượt xem: 3

9.

Đến khi lên cấp ba, số người cười nhạo về tật nói lắp của Tống Trừng Miên giảm đi không ít.

Bởi vì bất kể là ngoại hình hay tính cách của anh, đều làm cho người ta không thể chê vào đâu được.

Vì thế càng ngày càng có nhiều người cố gắng tiếp cận Tống Trừng Miên.

Mặc dù tôi muốn độc chiếm anh ấy, nhưng lại không thể đốt cháy hết tất cả mọi người.

Cho nên tôi bắt đầu cố gắng kết bạn với người khác, đây cũng là trận đánh nhau đầu tiên của tôi.

Bọn họ hỏi tôi có thích Tống Trừng Miên hay không, tôi trầm mặc không nói gì, mọi người lại vui vẻ cười ra tiếng.

“Không phải là thật chứ, cậu thật sự thích tên nói lắp kia, mặc dù cậu ta không tệ, học tập cũng rất tốt, nhưng nói chuyện với cậu ta cũng quá vất vả.”

Tiếng cười của cậu ta đột ngột dừng lại. Tầm mắt hướng về phía sau lưng tôi, tôi quay lại, nhìn thấy Tống Trừng Miên.

Không biết anh ấy có nghe thấy hay không, chỉ cảm thấy sắc mặt anh ấy có chút tái nhợt hơn bình thường.

Tôi quay lại, trực tiếp đ.ấ.m thẳng vào mặt người kia:

“Hôm nay tôi sẽ đánh cho cậu thành nói lắp, để xem giao tiếp có tốn sức hay không.”

10.

Tôi không nhớ rõ mình thích Tống Trừng Miên từ khi nào.

Chỉ biết rằng khi nhận ra được tình cảm, tôi đã mắc kẹt trong đó, không thể thoát ra được.

Rất nhiều lúc tôi cảm thấy Tống Trừng Miên cũng thích tôi.

Ví dụ như khi tôi ốm, anh ấy sẽ chăm sóc tôi, bất cứ điều gì tôi thuận miệng nói ra đều được anh ấy ghi tạc trong lòng.

Thậm chí một tháng trước khi sinh nhật tôi, anh còn đến trung tâm thương mại làm một công việc đóng giả chú gấu trúc chỉ vì để dành tiền mua món quà mà tôi thích.

Khi tôi biết có người thích mình, Tống Trừng Miên liền liệt kê cho tôi những khuyết điểm của chàng trai đó.

Còn khuyên tôi đừng để bị mê hoặc bởi vẻ bề ngoài và hành vi của họ.

Tôi cảm thấy anh ấy cũng thích tôi, cho nên vào mùa đông đầu tiên ở trường đại học, tôi đã tỏ tình với anh ấy.

Tôi đứng trước mặt anh, cầm trên tay bông hồng đỏ tinh tế, nghiêm túc bày tỏ tình yêu của mình.

Tống Trừng Miên rơi vào trạng thái trầm mặc ít khi thấy, rồi từ chối lời tỏ tình của tôi.

Anh ấy nói: “Thật xin lỗi! Thẩm Hinh, tôi không thể…không thể nhận…lời tỏ tình của cậu.”

Tôi liên tục hỏi lý do.

Tống Trừng Miên chỉ nói, chúng ta quá quen thuộc.

Tôi chưa bao giờ nghĩ tới rằng đây cũng là một lý do để từ chối.

Kể từ hôm đó, anh ấy bắt đầu tránh mặt tôi.

Suốt một kỳ nghỉ đông tôi không gặp được Tống Trừng Miên, tin nhắn tôi gửi anh cũng không trả lời.

Sự chênh lệch lớn khiến tôi không thể chấp nhận được.

Một đêm nào đó, tôi đi tới trước cửa nhà Tống Trừng Miên, cầu xin anh ấy để ý đến tôi.

Anh chậm rãi đi xuống lầu, nói với tôi một câu:

“Nếu cậu muốn, chúng ta…chúng ta vẫn có thể là bạn.”

Trong màn đêm yên tĩnh, tôi gắt gao nhìn chằm chằm vào bóng lưng thuộc về Tống Trừng Miên, một ý niệm lớn mật và đen tối bắt đầu nảy sinh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8