Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Trúc Mã
C8

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:34:15 | Lượt xem: 2

18.

Nếu không phải tôi bị ảo giác, vậy tôi thật sự có thể nghe thấy tiếng lòng của Tống Trừng Miên.

Từ tiếng lòng của anh tôi có thể biết rằng, anh ấy cũng thích tôi.

Nhưng tại sao anh ấy lại từ chối tôi, tôi nghĩ mãi vẫn không hiểu.

Mỗi lần anh ấy từ chối, tôi lại rất đau lòng.

Điện thoại trong túi không ngừng rung lên, tôi không kiên nhẫn nghe máy.

Đầu bên kia điện thoại lập tức vang lên giọng nói ồn ào của em họ: “Chị, vài ngày nữa em sẽ tới, chị nhớ đón em nhé, em đã nói với bác rồi.”

“Biết rồi.”

Tôi bực bội cúp máy, ném chai bia rỗng vào trong thùng rác.

Có lẽ do lâu rồi không uống nên lúc đứng lên có chút chóng mặt.

Một giây sau tim đập kịch liệt liệt như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cơ thể bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, mắt trở nên tối sầm lại.

Như không hề biết cảm giác khi ngã xuống đất, tôi loay hoay lấy chiếc kẹo trong túi ra nhét vào miệng.

Tôi biết mình bị hạ đường huyết.

Cho đến khi tiếng tim đập đinh tai nhức óc qua đi, tôi mới chậm rãi đứng dậy.

Lòng bàn tay bị cát sỏi cào xước, m.á.u đỏ từ từ rỉ ra.

Tôi không quan tâm, chậm rãi đi bộ về nhà.

Khi về đến nhà, màn đêm đã buông xuống, từng dãy đèn đường lần lượt được thắp sáng.

19.

Tống Trừng Miên hiếm khi không nằm trên giường, nửa ngồi dậy nhìn ra cửa.

Sau khi nghe thấy tiếng của tôi lại vội vàng nghiêng đầu.

Tôi nhìn vào khuôn mặt tiều tụy của Tống Trừng Miên, chợt nhận ra cả ngày hôm nay anh ấy vẫn chưa ăn gì.

Tôi đỡ trán, xin lỗi anh: “Xin lỗi, hôm nay tôi bận quá, quên mang cơm tới cho cậu.”

Tống Trừng Miên trầm mặc không nói.

Trong không khí yên tĩnh chỉ có tiếng thở của tôi và anh ấy, không hiểu sao lại có chút lạnh lẽo.

“Tay…của cậu, làm sao vậy?”

Tống Trừng Miên phá vỡ sự yên tĩnh, ánh mắt rơi vào lòng bàn tay tôi.

“Ngã bị thương, không có chuyện gì lớn.” 

Tôi xoay người lảng tránh ánh mắt anh: “Cậu muốn ăn cái gì, tôi làm cho cậu.”

Tống Trừng Miên không nói gì, tôi cũng không nghe thấy tiếng lòng của anh ấy.

Sau bữa tối, tôi đi tắm, vừa bước ra khỏi phòng tắm đã thấy Tống Trừng Miên rũ mắt, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Tôi bắt đầu sấy tóc, đúng lúc này anh ấy lên tiếng:

“Có phải cậu…bị hạ đường huyết đúng không?”

“Cậu…cậu lúc trở về…có phải còn uống rượu hay không?”

“Là…là bởi vì lời của tôi nói sao?”

Tôi dừng lại, đặt máy sấy sang một bên, cẩn thận quan sát biểu cảm của anh, hy vọng có thể từ đó tìm ra một chút sai sót.

Một chút sơ hở động tâm với tôi.

Tôi khẽ thở dài, sau đó bò lên giường ôm anh vào lòng.

Nếu tiếng lòng không thể kết luận Tống Trừng Miên có yêu tôi hay không, vậy thì dùng sự thật chứng minh đi.

“Ngày mai chúng ta đi mua quần áo mới đi, sau đó đi xem phim, dạo phố.”

Tống Trừng Miên kinh hãi nhìn tôi: “Cậu…cậu đồng ý để tôi ra ngoài sao?”

Tôi cùng anh bốn mắt nhìn nhau, ngón tay tôi khẽ vuốt ve má anh.

“Tất nhiên rồi, nhưng nếu như cậu muốn chạy trốn, lần sau gặp mặt tôi sẽ đánh gãy chân cậu lại.”

Thanh âm của tôi mềm mại, ai không biết còn tưởng rằng tôi đang thì thầm nói lời yêu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8