Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tôi Thích Vợ Hơn Bạch Nguyệt Quang (Gốc: Thích Ánh Trăng hơn)
Chương 9 (Hết)

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:33:19 | Lượt xem: 5

“Anh sẽ…” Khi tôi bế Mạnh Tư Nguyệt đang mơ màng lên giường, cô ấy đã nửa mê nửa tỉnh rồi, nhưng vẫn kiên trì hỏi tôi: “Anh sẽ đi sao?”

Tôi vừa định nói không thì nghe cô ấy thấp giọng lẩm bẩm: “Nếu Giang Mục Ngôn thật quay lại, em sẽ…”

“Em sẽ thế nào?” Tôi hơi tò mò, vừa đắp chăn cho cô ấy vừa hỏi.

“Em sẽ g i ế t anh ta.” Cô ấy vò gối, giọng điệu mơ hồ bỗng chốc trở nên kiên định: “Đóng băng cơ thể, đợi anh về.”

Tôi: “…”

Tôi: “Anh sẽ không rời đi.”

Cho nên, em cũng không cần tự d i ệ t nữa.

“Anh sẽ ở lại thế giới của em.” Tôi tắt đèn, hôn nhẹ lên tóc cô ấy từ xa: “Vậy, chúng ta cùng biến thế giới này trở nên tươi đẹp nhé.”

Nơi đây từng đầy bùn đất và tăm tối… Nhưng nếu là em, hẳn có thể thắp sáng vạn vật.

Cũng giống như từng soi sáng thế giới của anh.

Ngày Mạnh Tư Nguyệt lọt vào top 10 doanh nhân trẻ xuất sắc nhất cả nước với tư cách là chủ tịch Minh Húc, tôi đứng ở cửa đợi cô ấy.

Trên ti vi, trông cô ấy đầy sức sống. Cô ấy mặc một bộ vest thẳng thớm và tỏa sáng rực rỡ.

Ánh nắng sà xuống mái đầu cô ấy, lấp lánh trong đôi mắt đen láy, trên hàng mi dài và trên khóe môi khẽ nhếch lên.

Đứng dưới nắng, cô ấy tựa như được nguồn sáng ưu ái.

Tôi nhìn cô ấy bước từng bước đến trước mặt, tôi rũ mắt và nói rất dịu dàng: “Tư Nguyệt.”

… “Chúng ta ly hôn đi.”

Tôi biết đây là mong muốn của em, là rào cản em thủy chung chưa bước qua được, cũng là quyết định khiến em đắn đo và không muốn đưa ra.

“… Tại sao chứ?”

“Bởi vì anh sẽ đứng về phía em vô điều kiện.”

Khi em không cần đến nhà họ Giang nữa, khi em muốn tính sổ những người é p b u ộ c em kết hôn với anh, khi em nhận ra bất luận anh có tốt với em tới đâu đi nữa, cũng chẳng thể che đậy nổi nguồn căn dơ bẩn của cuộc hôn nhân này…

Đến khi em đủ lớn mạnh, cuộc hôn nhân cùng anh sẽ như vết nhơ cuối cùng nằm bẹp dưới gót chân em.

Hứa Như Ninh bị bỏ t ù vì liên can đến buôn bán t h u ố c c ấ m, người đàn ông chuốc t h u ố c Mạnh Tư Nguyệt cũng bị b ắ t quả tang cùng đồ t r á i p h é p.

Hôn nhân giữa chủ tịch Minh Húc Mạnh Tư Nguyệt và chủ tịch đứng đầu nhà họ Giang Giang Mục Ngôn tan vỡ và tuyên bố kết thúc.

Tôi từ chức chủ tịch và trao công ty mình đã gạn lọc sạch sẽ cho người thừa kế mà tôi luôn tin tưởng… Tất nhiên, người thừa kế này cũng là một fan trung thành của Minh Húc.

Vì suy cho cùng, với cương vị là công ty trí tuệ nhân tạo lớn nhất thị trường, Minh Húc không chỉ ủy quyền vô điều kiện rất nhiều phát minh cho quốc gia, còn quảng bá nhiều sản phẩm bình ổn giúp cải thiện cuộc sống, có danh tiếng cực kỳ tốt trong lòng công chúng.

Từ nay về sau, thân phận cậu hai nhà họ Giang, Giang Mục Ngôn sẽ hoàn toàn tách biệt với Mạnh Tư Nguyệt.

Những cảm xúc phức tạp, vô lý về những kẻ như Hứa Như Ninh, Mạc Phong, Giang Mục Ngôn không nên vấy bẩn lên Mạnh Tư Nguyệt.

Cuộc sống của cô ấy đã được định sẵn sẽ tràn ngập ánh sáng.

Việc cô ấy lấy Giang Mục Ngôn ngay từ đầu đã là sai lầm.

Ô Y trấn.

Tôi trở lại trấn Ô Y. Tôi đã sớm mua căn nhà đó trước khi rời đi rồi. Thím Vương và Trần thúc vẫn ở đó, trông thấy tôi trở về họ rất vui mừng. Chỉ có điều họ hỏi tôi tại sao không thấy Mạnh Tư Nguyệt.

“Cô ấy bay chuyến tối, chắc cũng sắp về tới rồi.” Tôi chớp mắt: “Cô ấy bận bịu vô cùng. Cháu khó khăn lắm mới tranh được chuyến trăng mật đấy ạ.”

Chuyện giữa cậu hai Giang Mục Ngôn nhà họ Giang và Mạnh Tư Nguyệt đã kết thúc, nhưng câu chuyện của tôi và Mạnh Tư Nguyệt vẫn còn đó.

Tuy Mạnh Tư Nguyệt không có ý định kết hôn lần nữa, nhưng chính miệng cô ấy đã nói tôi có thể ăn bám cô ấy cả đời.

“… Sau khi ly hôn, anh còn có thể theo đuổi em lần nữa không?” Tôi tỏ vẻ đáng thương hỏi: “Anh thực sự…”

“Em thích anh.”

Cô ấy ngắt lời tôi.

Đây là lần đầu tiên cô ấy tự mình thừa nhận chuyện này, chính miệng nói với tôi câu này.

“Giang Mục Ngôn,” Cô ấy lặp lại lần nữa: “Em thích anh.”

Mặt tôi đỏ bừng bừng, cả buổi mới thốt ra được một câu hoàn chỉnh: “Anh cũng thích em.”

Nét tươi vui căng tràn trên khuôn mặt cô ấy, nụ cười trong sáng vô cùng, ánh nắng gần như tan vào đôi mắt xinh đẹp đó, khiến cho mặt hồ vốn tĩnh lặng trước kia biến thành mật ngọt đặc sệt: “Anh vô cùng thích em.”

… Đặc biệt, vô cùng, cực kỳ thích em, mỗi một ngày lại yêu thích nhiều hơn.

“Tại sao anh lại đến thế giới này?”

“… Bởi vì để cho thế giới này có một người sẽ đứng về phía em vô điều kiện.”

… Em là ngôi sao của cả thế gian này, nhưng chỉ là trăng sáng của duy nhất mình anh.

Lúc đón Mạnh Tư Nguyệt tại sân bay, tôi hỏi cô ấy: “Bây giờ anh có thể quang minh chính đại gọi được chưa?”

Cô ấy chớp chớp mắt: “Cái gì?”

“Hi, vợ.” Tôi nói: “Vợ ơi, vợ ơi, vợ ơi.”

Lần đầu tiên gọi như thế, thật lòng vẫn thấy rất nôn nao.

Cô ấy cười híp mắt: “Dạ.”

… Đây là câu đầu tiên em nói với tôi. Kể từ đó trở đi, thế giới của tôi luôn tắm trong ánh nắng tươi sáng và rực rỡ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8