Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tôi Thuộc Về Tổ Quốc, Cũng Thuộc Về Em
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:35:52 | Lượt xem: 2

“Bố mẹ cậu đều là quân nhân hả? Người ở thành phố Hạ Môn à?”

Mẹ tôi nhìn Trần Hoài từ đầu đến chân, cười đến nỗi mặt mày rạng rỡ.

Trên đường về, tôi lái xe, mẹ tôi ngồi ghế phụ, thỉnh thoảng lại bật cười khanh khách.

“Ôi trời ơi, mẹ có thể đừng cười nữa được không, con nổi hết da gà rồi.”

“Đúng là chó cắn là chó không sủa, Hạ Tình Tình, con giỏi thật đấy!”

Mẹ tôi vừa cười vừa đưa tay véo má tôi.

Tôi trợn mắt, mẹ tôi lúc nào cũng vậy, suốt ngày thấy người sang bắt quàng làm họ, chẳng lẽ tôi không xứng với Trần Hoài hay sao?

“Sao mẹ không nói là anh giỏi giang?”

“Mẹ không có ý đó, ý mẹ là con gái điều kiện tốt, con trai giỏi giang đều bị người ta cướp hết rồi thế mà chừng này rồi con còn có thể vớ được một anh.”

Mẹ tôi giải thích suốt dọc đường, về đến nhà tôi mới thôi không giận dỗi nữa, hai mẹ con hợp sức khiêng bố tôi đang say bí tỉ lên ghế sofa. Tôi mặc váy hai dây dài, mái tóc dài xõa xuống vai. Trời nóng quá nên tôi vén tóc ra sau gáy, mẹ tôi lập tức nhìn thấy thì thốt lên:

“Cái gì đỏ đỏ trên cổ con thế kia? Muỗi ở biển cắn độc thật đấy.”

Tôi đỏ mặt chạy về phòng.

“Con đi bôi thuốc.”

Muỗi ở biển ấy hả, nó họ Trần tên Hoài đấy mẹ à.

Mẹ tôi nhiệt tình mời Trần Hoài đến nhà ăn cơm, tôi nói chuyện với anh qua điện thoại, anh đồng ý rất nhanh.

Bố tôi đã đi mua rượu ngon từ hôm trước, sáng hôm sau, tôi và mẹ tôi dậy sớm đi chợ mua thức ăn rồi về nhà dọn dẹp.

Đến giờ ăn cơm mà Trần Hoài vẫn chưa thấy đến.

Tôi vào phòng lấy điện thoại định gọi cho anh thì mới nhìn thấy tin nhắn anh gửi từ ba tiếng trước.

“Hạ Tình, anh phải ra khơi huấn luyện, chưa biết khi nào về, đợi anh nhé.”

Tôi thất vọng siết chặt điện thoại.

“Tình Tình, Trần Hoài đến chưa con? Lão Hạ, ông ra cổng khu đón cậu ấy đi.”

“Anh không đến đâu, đơn vị anh phải ra khơi huấn luyện rồi.”

Nhìn mâm cơm đầy ắp mà tôi chẳng còn chút khẩu vị nào, mẹ tôi an ủi tôi, bảo rằng nghề nghiệp của họ đặc thù, yêu quân nhân thì phải chấp nhận chuyện này.

Tôi cũng đã chuẩn bị tinh thần cho việc hai đứa sẽ phải yêu xa, nhưng không ngờ quá trình này lại day dứt đến vậy.

Trần Hoài ra khơi bị cấm mang theo điện thoại.

Ngày ngày tôi ngắm sao trời, mong trăng sáng, đếm từng ngày trôi qua, ngày nào cũng nhắn cho anh mấy chục tin nhắn.

Nhưng chờ mãi, chờ mãi mà không thấy dấu chấm than màu đỏ kia sáng lên.

Ảnh đại diện của anh lúc nào cũng xám xịt.

Vương Phương lại rủ tôi đi ăn khuya, đặt trước mặt tôi hai chai bia.

“Nhìn cái bộ dạng thất tình của cậu kìa, làm như không có đàn ông thì không sống nổi ấy.”

Nó nào có hiểu, nếu Trần Hoài không tốt như vậy, có lẽ tôi đã không nhớ anh đến thế. Nhưng anh quá hoàn hảo, tôi mới chỉ được sờ cơ bụng anh có một lần, anh đã biến mất tiêu, thật là bứt rứt quá đi.

“Ủa, đây chẳng phải là Hạ Tình sao?”

Bàn bên cạnh là một nhóm nam thanh nữ tú, Lâm Hàm San tay cầm chai bia lên tiếng chào hỏi.

“Hạ Tình, cậu giỏi thật đấy, cưa đổ được cả Trần Hoài, gọi anh ta ra đây ăn khuya đi, bữa nay tớ bao.”

“Ha ha, cậu gọi anh ấy đến đây được, cả quán này tớ bao luôn.”

Lâm Hàm San ngẩn người, hỏi tôi: “Ý cậu là gì?”

“Đơn vị Trần Hoài nhà nó phải ra khơi huấn luyện rồi.”

Vương Phương giải thích xong, Lâm Hàm San nhìn tôi với ánh mắt hả hê.

“Chỉ là một thằng đàn ông thôi mà, để tớ giới thiệu cho cậu người khác.”

Tôi vốn chẳng muốn để ý đến cô ta nhưng Lâm Hàm San lại rất nhiệt tình gọi nhân viên phục vụ gộp bàn của họ sang đây.

Quán nhậu vỉa hè này toàn là bàn dài, bên Lâm Hàm San sáu người cộng thêm bốn người bên tôi, tổng cộng mười người ngồi thành một hàng dài.

Trong đó có một chàng trai quen biết Vương Phương, thế là cuộc vui càng thêm náo nhiệt.

Uống được một lúc, mọi người lần lượt ra về, Lâm Hàm San đột nhiên bật khóc.

“Hu hu, Hạ Tình, tại sao chứ, tớ thua cậu chỗ nào, tại sao Trần Hoài lại chọn cậu?”

Cô ta trang điểm đậm nên nước mắt chảy xuống làm nhòe cả eyeliner, trông như ma vậy, tôi chỉ đành an ủi cô ta.

Cô ta nhân cơ hội nắm lấy tay tôi, rủ tôi ra biển nhặt vỏ sò.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8